NHÓM HÀ NGỌC MỸ HÂN KÍNH MỜI CHIA SẺ NHỮNG SÁNG TÁC THƠ NHẠC VỚI QUÝ THI VĂN NHẠC SĨ THỜI DANH
NHÓM HÀ NGỌC MỸ HÂN KÍNH MỜI CHIA SẺ NHỮNG SÁNG TÁC THƠ NHẠC VỚI QUÝ THI VĂN NHẠC SĨ THỜI DANH
*QUÝ VĂN THI NHẠC SĨ GÓP MẶT:
-TRẦN QUỐC BẢO - PHẠM ĐỨC HUYẾN-VÕ TÁ HÂN
-LÊ TUẤN - BÙI PHẠM THÀNH
-NGUYỄN MINH THANH - NGUYỄN NGỌC HOA - TRẦN NGỌC
-TRÀM CÀ MAU-TUỆ TÂM - HOÀI PHONG-TRỊNH LAM
-THANH HOÀI-NGUYỄN HỒNG ÂN- QUÁCH PHỤNG ANH
-ĐẠI DƯƠNG - BÔNG HUYỀN-MAI BÍCH DUNG
-SƯƠNG LAM-SA CHI LỆ
***
Rằm Xưa
Đêm nay, có phải đêm rằm?
Trăng tròn vành vạnh,
Trăng nằm ngọn cây.
Êm đềm theo gió heo
may,
Trôi về đây, những
cánh mây lưng trời.
Mang theo kỷ niệm xa
vời,
“Ngày xưa còn bé”… một
thời mộng hoa!
Có cô bạn gái bên
nhà,
Trung Thu thường tới,
ăn quà ngắm Trăng.
Đêm nay, có phải đêm
rằm?
Nhớ ơi là nhớ, bóng
Trăng trắng ngà!
Nhớ cô bé, giống… Hằng
Nga,
Và tôi, là… chú Cuội
già mộng mơ!
Giấc mơ thuở ấy, ngây
thơ,
Ước gì, hai đứa… được
đưa lên Trời
Đêm Trung Thu, bé và
tôi,
Rước đèn sao sáng, dạo
chơi cung Hằng!
Đêm nay, có phải đêm rằm?
Góc trời lữ thứ,
Trăng nằm đơn côi?
Lạc loài, mấy cụm mây
trôi!
Tàn theo ký ức, một
thời… rất xa!
Bao giờ trở lại cùng
ta…
Trăng xưa, trên ngọn
cây đa đầu làng?
Bao giờ gặp lại cô
nàng,
Rằm xưa, mơ ước… bắc
thang lên Trời ?
Richmond, Virginia
Địa chỉ điện thư của
tác giả:
Lời Chúc Tết Trung
Thu 2023!
Kính Chúc Quý Vị và Gia Quyến, Một Tết Trung Thu rực rỡ dưới ánh trăng rằm.
Tràn đầy Hạnh Phúc trong mái ấm gia đình, âm vang tiếng cười đùa của trẻ con.
Ngắm ánh trăng rằm thưởng thức nét đẹp tiên nga dịu dàng của Chị Hắng Nga.
Trăng tháng tám vầng trăng tròn rất đẹp
Chú cuội già ngơ ngẩn
dưới gốc đa
Mối tình si chờ mãi
bóng Hằng Nga
Chờ tình yêu, ôm mộng
đến tuổi già.
Huyền thoại ngày xưa
trăng rằm đưa lối
Đợi tình yêu muôn thủa
bóng chị Hằng
Đốt đèn trời thả thơ
tình thắm hỏi
Đêm trung thu đẹp mãi
một bóng trăng.
Ngày xưa nhớ vầng
trăng thu sáng tỏ
Đêm hẹn hò e thẹn
dáng ngây thơ
Ngọn đèn treo rực rỡ
đêm trăng sáng
Em hồn nhiên tiên nữ
của đêm mơ.
Ngoài sân sáng tiếng
cười vang tiếng nói
Gái trai làng hội ngộ
hát trống quân
Tà áo bay phất phơ
theo ngọn gió
Liếc mắt trao duyên
hò hẹn tình nhân.
Ngồi lặng lẽ ông lão
già tưởng nhớ
Thả đèn trời uống rượu
ngắm trăng trôi
Đầu lân múa ngả
nghiêng theo nhịp trống
Trăng trung thu lòng
ta bỗng bồi hồi.
Trăng đã già chị Hằng
bao nhiêu tuổi
Để trung thu còn mãi
đến bây giờ
Trong trí nhớ tuổi
già còn mơ mộng
Cho niềm vui trọn vẹn
tuổi ngây thơ.
Tê Luân
Viết cho Tết Trung
thu 2023
***
Trời mưa thu
Em bước chân về nhạt
bóng trong mưa
Sương giăng ngõ vắng
gió lùa tóc mây
Nắng chưa đủ ngất
ngây làn môi đỏ
Cơn mưa chiều lay động
tóc em bay.
Cõi lòng em còn nhớ đến
ai không?
Lòng bâng khuâng ngây
ngất tuổi xuân hồng
Bao nỗi nhớ chơi vơi
dòng ký ức
Hỏi con tim ôm ấp mối
tình nồng.
Giọt mưa thu thấm lạnh
ướt trên vai
Em nhẹ bước lá vàng
xao xuyến đợi
Cuối đường chiều gợi
thêm lòng thương nhớ
Lạnh vai gầy áo ướt
thấm mưa rơi.
Lá thu bay trải thêm
màu tri kỷ
Gió thổi về lất phất
giọt mưa bay
Em chợt đến tặng nhau
lần hội ngộ
Nụ hôn nồng men rượu
choáng cơn say.
Uống cạn ly ta lại
rót thêm đầy
Hồn say khướt quên nỗi
buồn bơ vơ
Có ai hỏi nỗi niềm
đau thân phận
Nợ duyên tình sao em
lại thờ ơ.
Giọt mưa thu màu
sương khói phủ mờ
Tình thôi thúc để vần
thơ thắp lửa
Hồn viễn xứ nỗi lòng
người tri kỷ
Mưa thu buồn chia sẻ
nợ duyên xưa.
Tế Luân
***
Em lặng im hong khô hết
ưu phiền
Thấy nỗi nhớ hiện về
theo năm tháng
Hỏi lòng em còn nhớ
tuổi hoa niên.
Chuyện yêu đương vần
thơ đầy trang giấy
Tiếng lá rơi chen lẫn
tiếng thở dài
Thời mơ mộng hoa cài
trên mái tóc
Đỏ môi son mấy lượt
nét u hoài.
Người có nhớ tặng
nhau lần hội ngộ
Nụ hôn tình vội vã ướt
môi trơn
Đoạn thơ cuối viết
thêm lời hẹn ước
Mùa thu qua ai còn nhớ
nhiều hơn.
Lá thu rơi hỏi người
sao lơ đễnh
Để tình nồng khô héo
dáng bơ vơ
Mưa thu ướt tan đi
màu định mênh
Dĩ vãng tìm về tiếc
nuối tuổi thơ.
Tế Luân
***
Những bài thơ viết
mùa thu trên trang Blogspot cuộc sống thi ca.
Xin mời
Lê Tuấn
***
Em lặng im hong khô hết
ưu phiền
Thấy nỗi nhớ hiện về
theo năm tháng
Hỏi lòng em còn nhớ
tuổi hoa niên.
Chuyện yêu đương vần
thơ đầy trang giấy
Tiếng lá rơi chen lẫn
tiếng thở dài
Thời mơ mộng hoa cài
trên mái tóc
Đỏ môi son mấy lượt
nét u hoài.
Người có nhớ tặng
nhau lần hội ngộ
Nụ hôn tình vội vã ướt
môi trơn
Đoạn thơ cuối viết
thêm lời hẹn ước
Mùa thu qua ai còn nhớ
nhiều hơn.
Lá thu rơi hỏi người
sao lơ đễnh
Để tình nồng khô héo
dáng bơ vơ
Mưa thu ướt tan đi
màu định mênh
Dĩ vãng tìm về tiếc
nuối tuổi thơ.
Tế Luân
***
thi sĩ LÊ TUẤNLời chúc mừng Tết
Trung Thu 2023 - những bài thơ mùa thu - liên kết Long Hồ Vĩnh Long
https://cuocsongthica.blogspot.com/2023/09/loi-chuc-tet-trung-thu-2023-kinh-chuc.html
chuyện ngắn - Bóng đổ
tình yêu và chiến tranh.
https://cuocsongthica.blogspot.com/2023/09/chuyen-ngan-bong-o-tinh-yeu-va-chien.html
Những bức tranh nghê thuật - rất nhiều tranh đẹp
https://cuocsongthica.blogspot.com/2023/09/buc-tranh-thieu-nu-khoa-than-that-ep.
https://cuocsongthica.blogspot.com/2023/09/nhung-buc-tranh-ve-chan-dung-ep-hon.html
Cuộc Sống Và Thi Ca.
Blogspot.com. Xin tiếp nối VBVNHNVDBHK.Blogspot.com.
Chia sẻ toàn bộ bài
viết trên trang blogspot.
Xin mời bấm vào đường
link đính kèm.
Trân trọng
lê tuấn
Chia sẻ những bài hay
trên trang Blogspot.com
https://cuocsongthica.blogspot.com/2023/10/chia-se-nhung-bai-hay-tren-trang.html
October 1, 2023. Hôm
nay là ngày sinh nhật tròn ba tuổi của cháu ngoại Jacoby.
Gia đình chúng tôi đã
tổ chức mừng sinh nhật cho cháu vào cuối tuần qua. Tại khu giải trí công viên
nước trong tòa nhà lớn.
Great Wolf Lodge in
Stockton North California.
Xin mời qúy vị
xem phim rất ngắn 3 phút 40 giây. Do tôi quay phim bằng cell phone by
editor lê tuấn.
Lê Tuấn
https://www.youtube.com/watch?v=fmf970_1ZP8
Sử thi
| ||||
Hùm Thiêng Yên Thế
Ông Hoàng Hoa Thám
Ba mươi năm huyết chiến kiêu hùng
Khốn nỗi cao xanh đã phụ lòng
Chí cả coi thường bao đại bác
Tâm cao xem nhẹ những tàu đồng
Nằm gai thực hiện điều mong ước
Nếm mật mưu cầu chuyện Núi Sông
Lẫm liệt đương đầu xâm lược Pháp
Bắc Giang muôn thuở nhớ anh hùng
Nguyễn Minh
Thanh kính bút
* Ông Hoàng Hoa Thám (1858 – 1913), Đề Thám, Hùm Thiêng Yên Thế. Người lãnh đạo
cuộc khởi nghĩa Yên Thế chống thực dân Pháp (1885 – 1913). Ông bị bọn Lương
Tam Kỳ ám sát khi đang ngủ.
Tây Hồ Phan Chu Trinh
Cả đời vì nước với vì dân
Ra Bắc vào Nam đã lắm lần
Côn - Đảo lao tù : - vì cứu quốc
Săn - Tê khổ ngục: - chẳng tòng quân
Giác Thư tố cáo vua hôn muội
Tân Hội đấu tranh giặc bạo tàn
Mộng sự chưa thành thân dĩ táng
Vạn người thương tiếc quấn khăn tang
Nguyễn Minh Thanh kính bút
* Ông Phan Châu Trinh ( 1872 - 1926 ) người làng Tây Lộc,
huyện Tiên Phước, phủ Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam, hiệu là Tây Hồ, Hy Mã, học
vị Phó bảng.
- Ra Bắc vào Nam diễn thuyết: Đạo đức và luân lý Đông Tây, Quân trị
chủ nghĩa và dân trị chủ nghĩa...
- 1908 tù Côn Đảo, v/v chống thuế Trung Kỳ
- 1914 - 1915 thọ ngục Santé, v/v Ông nhứt quyết không đi lính
cho Pháp đánh Đức
- 1922 Giác Thư ( Thất điều thư ) gởi cho vua Khải Định
- Trong Duy Tân hội. Chủ trương Khai dân trí, Chấn dân khí, Hậu dân
sinh.
Ông mất trẻ 55 tuổi. Hàng vạn người đã về Sài Gòn để đưa linh
cữu Ông đến nghĩa trang của hội Gò Công tương tế lúc 6 giờ sáng ngày 4 tháng 4
năm 1926.
***
Công Án Thiền: 36 -
Sáu Mươi Roi -
Để học, người ta phải
biết nhận thức.
Sáu Mươi Roi
Động Sơn đến gặp Vân
Môn
Để mà tìm hiểu học
thêm về Thiền.
Lần đầu Vân Môn hỏi
liền
Rằng “Anh đã
đến từ miền nào đây?"
“Từ làng Tra Độ,
thưa thầy."
Vân Môn lại hỏi thêm
ngay một lời
“Còn mùa Kiết Hạ vừa
rồi?”
Động Sơn đáp “Ở
một nơi gần hồ
Ngôi chùa tên là Bảo
Từ"
Hỏi “Rời nơi
đó đã từ bao lâu?”
“Hai lăm tháng tám
ngay sau."
Động Sơn vẫn cứ đáp
mau với thầy.
Vân Môn liền nói câu
này
“Đáng ra anh sẽ bị
ngay trận đòn
Sáu mươi roi chẳng
ít hơn
Nhưng anh mới đến
ta còn tha cho."
Động Sơn chẳng hiểu
nguyên do
Hôm sau lại đến hỏi
cho tỏ tường
“Hôm qua thầy ngỏ
lòng thương
Tha cho roi vọt vẫn
thường dạy khuyên
Xin thầy hãy cho
biết thêm
Cá nhân tôi đã làm
nên tội gì?"
Rằng “Anh chẳng
có ích chi
Nay ở chùa nọ mai
thì chùa kia ..."
Vân Môn chưa dứt lời
thì
Động Sơn giác ngộ
ngay vì lời kia.
Câu hỏi đặt ra chỉ vì
Thầy xem trò đã hiểu
gì hay chưa
Hay là chỉ đi viếng
chùa
Gặp thầy này nọ cũng
chưa hiểu Thiền
Tốn thời gian chỉ
thêm phiền
Đó là cái tội đáng
nên bị đòn.
Bùi Phạm Thành
36. Sáu Mươi Roi
**
Động Sơn đến gặp Vân
Môn, Vân Môn hỏi Động Sơn từ đâu đến. Động Sơn nói: “Từ làng Tra Độ.”
Vân Môn hỏi: "Anh đã ở lại ngôi chùa nào trong mùa kiết hạ?"
“Ngày hai mươi lăm tháng tám,” Đông Sơn trả lời.
Vân Môn nói: "Ta nên nện cho anh sáu mươi roi, nhưng hôm nay ta tha thứ cho anh."
Trước khi Vân Môn dứt lời, Đông Sơn đã giác ngộ.
Khi anh ta hỏi về chuyện đó vào ngày hôm sau, Vân Môn nói, thực tế là,
"Thật là đồ
ngu xuẩn! Chẳng làm được gì có ích! Chỉ lãng phí thời gian!"
Câu hỏi đặt ra là liệu những câu trả lời thực tế, vô hồn của Đông Sơn, kết quả của sự thiếu nhận thức của anh ta, có đáng bị sáu mươi roi hay không.
Một truyền thuyết kể rằng sư tử mẹ đẩy đàn con của nó xuống vách đá ba ngày sau khi chúng được sinh ra; nó sẽ nuôi những đứa con nào quay trở lại. Bài học thực sự của cuộc sống là nghiêm khắc.
Để học, người ta phải biết nhận thức
CHỚP MẮT
CHIÊM BAO
Em nghiêng vành nón gọi mời
Áng mây
sao nỡ chen lời hờn ghen?
Búp măng
thanh thiết mon men
Cắn vào mi
ngọc tan hồn đi hoang
Khát khao
cung phiếm lướt mòn
Rộn ràng
luyến sợi tơ tuyền chiêm bao
Sen giao
thoa ngợp mưa mau
Thiên thai
chết đứng giữa đào nguyên chao
Thôi rồi
ly tách xôn xao
Hẹn cùng
nhật nguyệt cúi chào ngẩn ngơ.
Ta bà bốn
cõi bơ phờ
Trắng đêm
đốt lửa cạnh bờ giác mê.
Làm sao đốt
hết lời thề
Để ta mua
hết tứ bề trồng sen
Ầu ơ nhớ
tiếng chim quyên
Bỗng dưng
mềm nhũng bên triền hư hao.
Giận hờn
chớp mắt chiêm bao
Gió theo
năn nỉ ôm ghì gót chân.
Nàng về
phơi bóng phân vân
Làm sao uống
cạn trăng ngàn huyền sinh…
SA CHI LỆ
***
Liên Ca Khúc Chuỗi Ngọc
Mân Côi - Cs. Nguyễn Hồng Ân + Chuỗi Ngọc Vàng Kinh - Cs. Thanh Hoài
Kính quý Đức Tổng, quý Đức Cha, quý Cha, quý Tu sĩ Nam Nữ và những người con yêu của Chúa và Mẹ Maria.
Xin cùng con cất tiếng hát ca tụng Mẹ Mân Côi qua 2 Liên Ca Khúc:
1.Liên Ca Khúc CHUỖI
NGỌC MÂN CÔI - Phạm Đức Huyến | Ca sĩ Nguyễn Hồng Ân
https://www.youtube.com/watch?v=WXsrNA7KtT0&t=1574s
https://app.box.com/s/v8en7fgjo36bgswatweu6p3wwl20l52e
2.Liên Ca Khúc CHUỖI
NGỌC VÀNG KINH - Phạm Đức Huyến | Ca sĩ Thanh Hoài
https://app.box.com/s/ua22kf8u5vcjdleq1x85o6fhoicjy315
Quí mến
Phạm Đức Huyến
Follow on
Facebook @gsnsphamduchuyen
Follow for Youtube
Music @gsnsphamduchuyen
Yêu em trong cõi vô thường | Thơ: Tuệ Tâm (Hoài Phong) | Diễn ngâm: Bông Huyền
https://youtu.be/HxUPLn2Psls?si=HomM9QImpH9nhJiqHồng Ân Cuộc Đời -
Thanh Hoài | Nhạc Thánh Ca Tuyển Chọn Hay Nhất - Nhạc & Lời: Đại Dương
https://youtu.be/NkHVMeNPezc?si=W_9FrHrPkuCDEcCI
https://youtu.be/ah5ck5SWAVQ?si=95JooBz_uIhfP0uw
https://youtu.be/HQ3SXNIVS4M?si=8emhhtxOPGv9ipCR
Linh hồn tượng đá | Sáng tác: Mai Bích Dung | Cover: Hoài Phong
https://youtu.be/n78gJH8cMoY?si=Ya1ae28jyO56az3j
@myhanchannel Chống
tay đứng dậy | Truyện ngắn hay của nhà văn Tràm Cà Mau | Giọng đọc Nguyên Hà
https://youtu.be/c7jXWNBBEiA?si=xP3x913m-hJCZLcz
***
Truyện ngắn mới:
"Bao La Như Biển Thái Bình" (Tháng Bảy 2023) -- Nguyễn Ngọc Hoa
trong
loạt truyện "Ra
Đứng Ngõ Sau," hay Tập Truyện Nguyễn Ngọc Hoa X.
Xin đọc bản text
dưới đây hay bản .pdf đính kèm.
Để đọc các truyện ngắn của Nguyễn Ngọc Hoa đã phổ biến trước đây và một số bài viết khác, mời quý thân hữu vào Trang "Tác phẩm Nguyễn văn Hoa" ở trong Trang Nhà "Thân hữu Điện lực":
https://dconnect.co.jp/friend/
Truyện ngắn của Nguyễn Ngọc Hoa
Gia đình tôi tổ chức họp mặt nhân dịp lễ Độc lập, mồng 4 tháng Bảy, và gặp nhau đông đủ lần đầu sau ngày cha mất hơn bốn năm trước. Tôi và các em lái xe đường xa đưa gia đình đến Fort Collins, Colorado; trước hết gặp nhau ở nhà chú út Trọng. Fort Collins là thành phố đại học cỡ trung cách Denver thủ phủ tiểu bang không tới 40 dặm Anh về phía bắc. Tấn vợ Trọng đang mang bầu con đầu lòng, và mẹ ở đây sửa soạn giúp nuôi cháu sắp ra đời. Nghỉ lưng ở nhà Trọng một đêm, sáng hôm sau chúng tôi mang đồ tế nhuyễn, nồi niêu soong chảo, và thức ăn tươi để nấu ăn, và lái xe khoảng 40 dặm Anh đường đèo đến thành phố nghỉ mát mùa hè Estes Park. Đó là nơi đặt trụ sở Công viên Quốc gia Rocky Mountain. Trọng đã đặt thuê một căn nhà lớn có phòng ngủ cho mẹ và sáu gia đình, nhà bếp nấu nướng, và nhà bàn rộng ngồi ăn. Người ngoài gia đình, chúng tôi chỉ mời ông bảo trợ Gardner và mua vé cho ông bay từ North Dakota xuống Estes Park chung vui hai ngày với toàn thể gia đình tỵ nạn ông đã hết lòng giúp đỡ.
Lần đầu tiên trong đời,
chúng tôi tự do trò chuyện, sung sướng hồ hởi, mà không phải e dè ái ngại vì sợ
cha nghe thấy rồi chửi mắng. Mẹ, Tấn, và Liên (vợ Sang em kế tôi) tình
nguyện lo bếp núc, đám còn lại chỉ việc ăn và đi chơi: chia thành từng
nhóm đi bộ đường dài trong núi hay dọc theo bờ sông, đi mua đồ kỷ niệm, và dẫn
trẻ em đi câu cá trong nhà. Nhà câu cá bán vé vào cửa, cho thuê cần và dụng
cụ câu, và dẫn ra câu ở hồ nuôi cá. Cá câu được, sau khi được chụp hình với
khách bằng máy hình Polaroid, đem cân tính tiền rồi làm sạch cho khách mang về;
hình Polaroid cũng tính tiền với giá không phải chăng. Buổi tối lễ Độc lập,
chúng tôi lái xe ra bãi sông Big Thompson xem bắn pháo bông đến khuya.
Ngày cuối cùng ở
Estes Park, tôi dẫn đầu đoàn xe sáu chiếc đi du ngoạn trên đường Trail Ridge nổi
tiếng nhất Colorado, mang danh hiệu đáng nể là con đường nhựa cao nhất Bắc Mỹ,
và lên cao tới 12,000 bộ. Đường này xuyên qua trung tâm Công viên Rocky
Mountain và chạy qua những cảnh trí vô cùng ngoạn mục. Khi lên đến hẻm
núi Forest Canyon gần đỉnh, sức mạnh của băng hà hằn vào lớp địa tầng, và tuyết
trắng xuất hiện ở những khoảng trống hai bên đường. Chúng tôi ghé lại cho
trẻ em, phần lớn sinh ở miền nam chưa bao giờ thấy tuyết, xuống xe nắm tuyết liệng
chơi. Nhưng khi lên tới đỉnh núi, đoàn xe chỉ còn lại có ba chiếc, ba chiếc
kia đã quay trở về. Về lại Estes Park tôi mới biết tại sao.
Mẹ ngồi ở xe thứ tư của
Sang. Trông thấy tuyết, Liên làm điệu cô nương, la hoảng,
và lấy khăn trùm kín mặt khiến mẹ phát khiếp theo, “Đi về, đi về, nguy hiểm như
ri mà thằng Ba Hoa dẫn cả nhà lên để mà chết à?” Mẹ quên bẵng
rằng đối với những người từng sống mùa đông North Dakota như mẹ và anh em tôi
và cả Liên, tuyết lai rai bên đường như thế chỉ là chuyện lẻ tẻ.
Hai xe đi sau riu ríu theo lệnh mẹ, nhưng ba xe đi trước không hay biết cứ tiếp
tục đi. Do đó, chỉ một nửa gia đình được dịp đứng trên đỉnh núi nhìn
quanh toàn cảnh Công viên Rocky Mountain và sau này có quyền khoe khoang đã lên
tận cuối đường Trail Ridge.
Trong bữa cơm chia
tay tối hôm đó, mẹ và anh em tôi bịn rịn với nhau vì không biết ngày nào mới gặp
lại. Sáng hôm sau, tôi và Trọng sẽ lái xe trở lại Fort Collins, bốn em
kia sẽ đi từ Estes Park về nhà hay tiếp tục nghỉ hè, và tôi sẽ ở nhà Trọng một
đêm trước khi về lại North Dakota. Khi bia vào đủ đô (dose), Sang
tức cảnh sinh tình đứng lên uốn éo hát bài “Lòng Mẹ” của Y Vân,
Lòng mẹ bao la như
biển Thái bình dạt dào,
Tình mẹ tha thiết
như dòng suối hiền ngọt ngào,
Lời mẹ êm ái như đồng
lúa chiều rì rào.
Tiếng ru bên thềm
trăng tà soi bóng mẹ yêu.
Mẹ cảm động rơm rớm
nước mắt. Như mọi lần, mẹ nghĩ ngay đến người chồng đã khuất,
“Bữa ni anh em
bây sum vầy mà cha bây không còn để chứng kiến cho thỏa dạ.”
“Ngày còn sống, cha
có triệu triệu cơ hội để anh em con vui vẻ sum vầy, nhưng cha chỉ nghĩ đến một
mình cha, không đếm xỉa tới con cái. Mẹ nhắc làm gì cho thêm buồn?” Triết
em kế Sang cố nói với giọng nhỏ nhẹ nhất.
“Dù chi đi nữa,
ôông cũng đẻ ra bây,” mẹ buồn dàu dàu rồi quay sang tôi tỏ dấu
trách móc, “Trước đây vài tháng, mẹ gặp mụ Hoài người Tuy Hòa. Mụ
nớ với thằng con vượt biên qua Fort Collins đây hơn bốn năm ni, tội
lắm bây ơI! Mẹ muốn kêu thằng nhỏ tới gặp anh em bây, máu mủ
mà bỏ răng đành. Mà thằng Ba Hoa gạt phắt đi, làm eng
làm ả không ngả mặt lên cho em tam nhờ!”
“Bà Hoài là ai, sao
con chưa hề nghe nói?” Hồng Phúc vợ Triết nhanh nhẩu hỏi mẹ.
“Là cô bồ của
cha ở Tuy Hòa, người ta đồn có con với cha. Cũng do vụ đó mà đời anh Sang
te tua như cái mền rách, anh phải bỏ Tuy Hòa vào Sài gòn ở với anh Ba
Hoa,” Triết trả lời.
Ngày đó, Sang học đệ
nhất (lớp 12) và qua lời đồn đại tỉnh lẻ, biết cha đang bồ bịch với cô
Hoài thư ký tòa Hành chánh tỉnh Phú Yên. Nó giận dữ đi tìm cô, định bụng
mắng cô một trận, như thể đi “đánh ghen” giùm mẹ. Nhưng khi xáp mặt người
đàn bà đẹp, chững chạc, và lớn hơn nó chín, mười tuổi, nó đâm ra vụng về buông
ra lời chọc ghẹo không đâu vào đâu. Cô đem chuyện mách lại với cha.
Cho rằng Sang gặp cô để ve vãn, cha giận điên người bắt nó quỳ xuống để cha xởn
tóc, cạo trọc đầu, và lấy ba-toong đánh tới tấp và dộng bốt nhà binh lên
người, đến khi nó gục ngã bất tỉnh nhân sự. Sau đó, mẹ gửi nó vào Sài gòn
ở với tôi.
Dù chưa bao giờ
thương yêu hay thực tình kính trọng cha, tôi phải công nhận cha là nhà quân sự
có tài và nhà hành chánh có khả năng. Ngoài nhiệm vụ cầm đầu tỉnh và tiểu
khu Phú Yên, cha được ủy nhiệm làm tư lệnh lực lượng Đồng minh gồm căn cứ không
quân Đông Tác của Hoa kỳ gần Tuy Hòa và sư đoàn Bạch Mã của Đại Hàn đóng trong
vùng. Trong sáu năm giữ chức vụ này, cha khai thông và giữ vững đèo Cả ở
biên giới Phú Yên và Khánh Hòa để duy trì an ninh cho miền Duyên hải vì đèo Cả
là cuống họng chiến lược của miền Trung. Cha yêu cầu Công binh Hoa kỳ xây
lại phần Quốc lộ 1 xuyên qua tỉnh nhà theo tiêu chuẩn mới nhất và xây thêm cây
cầu mới bắc qua sông Ba, tức sông Đà Rằng. Cầu Đà Rằng của Tuy Hòa là cây
cầu dài nhất miền Nam. Nhờ vậy, kinh tế tỉnh nhà phát triển, và dân chúng
an bình.
Cha cai quản Phú Yên
thành công và diệt Cộng tận rễ khiến Việt Cộng (“VC”) oán hận cha đến tận xương
tủy. Đến giữa thập niên 2010, mặc dù nửa thế kỷ đã đi qua từ ngày cha rời
Tuy Hòa, lòng căm thù của chúng còn sôi sục, và trang web tuyên truyền của
chính quyền VC ở Phú Yên còn post bài viết láo khoét phỉ báng cha là
“tên Việt gian tay sai của đế quốc Mỹ tham lam tàn ác và dâm dục nhất trong lịch
sử của tỉnh nhà, nó đã hút bao nhiêu máu mủ của nhân dân và hãm hiếp vô số gái
tơ vô tội.” Bài viết không những ghi họ cha sai mà còn bịa chuyện kể rằng
trong trận Tết Mậu Thân (1968), cha thua to, phải đem quân chạy, và trốn chui
trốn nhủi. Thực sự, ngày đó không những cha bằng chân như vại mà
còn tiêu diệt nguyên một trung đoàn bộ đội chính quy VC từ ngoài Bắc vào.
* * *
Ngày cha mất, trong
lúc bận rộn tối tăm mặt mày lo việc tang lễ, tôi nhận được thư Mẫn con bà Hoài
gửi cho cha. Cậu bé 16 tuổi cho biết mẹ con cậu vừa vượt biên sang đến Fort
Collins và chỉ “viết vài hàng kính thăm bác.” Sẵn có tờ cáo phó bằng tiếng
Anh, tôi cho vào bì thư gửi cho Mẫn mà không viết thêm chữ nào, và không nói
cho ai biết.
Cuối năm sau, tôi đi
công tác ở Denver và tình cờ gặp lại Thiên bạn học lớp đệ nhất ở Ban Mê Thuột.
Thiên người Phú Yên, lớn hơn tôi bảy, tám tuổi, và gắn bó với quê nhà hầu như cả
đời. Thiên và gia đình vượt biên cùng một đợt thuyền ra đi từ Tuy Hòa với
mẹ con bà Hoài. Bạn tôi nói về bà Hoài,
“Nẫu quê làng
Phú Thứ như tao. Tụi tao học tiểu học trường làng với nhau, cùng về Tuy
Hòa học trường trung học Nguyễn Huệ, và đậu Trung học Đệ nhất cấp một lượt.
Nẫu vô làm thư ký tòa Hành chánh tỉnh, tao tiếp tục học và có một năm
phiêu lưu về Ban Mê Thuột học chung với mày.”
“Thiên thấy bà ấy có
đẹp không?” tôi vờ chọc quê bạn.
“Nẫu đẹp theo
kiểu hoa đồng nội quê mùa mộc mạc dịu dàng, không đẹp nẩy lửa gợi tình như mấy
bà mấy cô Sài gòn ông già mày từng nếm mùi mây mưa,” Thiên cười tủm tỉm.
“Thiên cũng biết vụ
ông già tôi tù ti tút tít với bà ấy à?” nhưng tôi không ngạc nhiên.
“Hồi đó, con nít
ngoài phố Tuy Hòa cũng biết chuyện đó. Sau năm 1975, tao ở Tuy Hòa thêm mấy
năm nên biết thêm chuyện bí mật mà trước đây tụi Vi-Xi dấu như dấu cứt,”
Thiên gật gù kể tiếp.
Bà Hoài có người anh
lớn ra Bắc tập kết năm 1954 lúc anh ta mới 17 tuổi. Mùa hè
1968, anh ta bỗng bí mật xuất hiện ở Tuy Hòa, sau khi bà đã làm thư ký trong
văn phòng cha hơn hai năm, và chuyển lệnh “trên” cho người thiếu nữ nhu mì phải
quyến rủ “thằng tỉnh trưởng đa dâm hiếu sắc.” Mỡ tới miệng mèo, họa
chăng trời sập cha mới từ chối, và đêm đêm hai người gặp nhau tình tự.
Chú Minh trung sĩ vừa là tài xế vừa là cận vệ trung tín của cha kín đáo đưa cha
đến nhà bà, kiên nhẫn ngồi đợi đến khi cha xong chuyện, và im lặng đưa cha về.
Chú hiền lành mà chịu chơi – chiều chuộng anh em tôi rất mực – và được gọi
là “Minh Mập” vì vóc dáng to lớn mập mạp của chú.
VC ngu ngơ tin rằng mỹ
nhân kế trước sau gì cũng sẽ thành công, và cha sẽ đồng ý với thỏa hiệp ngầm
“có lợi cho cả đôi bên”: Nếu cha ngó lơ cho chúng đưa quân chiếm đóng các
quận miền núi Phú Yên, chúng sẽ nép mình nằm yên không tấn công các đồn bót quốc
gia trong tỉnh, và nhờ đó cha sẽ có thành tích “bình định” hoàn hảo để báo cáo với
thượng cấp. Chúng tự giăng bẫy cho mình mà không biết! Một thiếu phụ
chất phác như bà Hoài làm sao đủ bản lãnh để mà mắt một sĩ quan cao
cấp nửa đời kinh nghiệm phản gián như cha? Bà không khai thác được gì nơi
cha mà ngược lại, bị cha khôn khéo dọ hỏi và phăn lần ra tin tức để Ban 2 (ban
Tình báo) của tiểu khu theo dõi tông tích những tên VC nằm vùng. Cuối năm
đó, hai tiểu đoàn VC nằm im ở quận Sơn Hòa và quận Đồng Xuân bị diệt trọn ổ, và
tổ đặc công Tuy Hòa bị tóm trọn gói.
Tôi còn câu hỏi cuối
cùng,
“Thằng Mẫn là con ông
già tôi, phải không?”
“Mày lầm to lò tâm.
Sau một thời gian ngắn trai gái với ông già mày, nẫu lấy thằng
Minh và đẻ ra thằng nhỏ. Con thằng Minh chớ không phải em cùng cha
khác mẹ với mày,” Thiên cười hỉnh.
“Hay ông già ‘đúc cốt,’
và chú Minh ‘tráng men’?” tôi làm bộ chưa tin.
“Mày là nhà khoa học
mà ăn nói lèm bèm như thằng bợm nhậu! Đứa con được tạo thành do tinh
trùng của một – và chỉ một – người đàn ông kết hợp với noãn bào hay trứng của
người đàn bà. Dù trước sau có bao nhiêu đực rựa đi ra đi dzô
đi nữa, anh pháo thủ bắn trúng cái trứng là tác giả bào thai,” Thiên mắng nhẹ.
“Có chắc con chú Minh
không?” tôi hỏi vớt vát.
“Chính miệng nẫu
nói với tao và tất cả dân Tuy Hòa ở Denver đây mà sao không chắc? Hơn nữa
tao sẽ cho mày thấy bằng cớ rõ ràng.”
Kể lời tường thuật của
Thiên đến đây, để trả lời câu nói trách móc của mẹ, tôi lấy ra tấm hình màu cỡ
3 x 5 inch,
“Mẹ coi đây.
Ngó thì biết thằng Mẫn con ai liền.”
“Ờ ờ . . .” mẹ chuyền
tấm hình cho Triết và các em khác, “Cái mặt nớ in hệt mặt thằng Minh Mập,
còn ai vô đó nữa!”
Tôi vừa cất đi một
gánh nặng âu lo trong lòng mẹ. Và nhận ra lòng chung thủy của mẹ đối với
cha cũng bao la như biển Thái bình.
Nguyễn Ngọc Hoa
Ngày 12 tháng Bảy, 2023
https://youtu.be/7LP0LxP91Y8?si=YQP-kTdWAaNmKNWy
***
BÀI THƠ HỎI NGÃ.
( cách dạy Tiếng Việt thời VN Cộng hoà)
MŨM MĨM béo, MỦM MỈM cười.
CỦ quả dành để biếu người CŨ xưa.
KIỄNG chân, chậu KIỂNG đu đưa.
KẺO hết, KẼO kẹt đêm mưa võng buồn.
HỔ thẹn chưa HỖ trợ lương.
GÃ kia GẢ bán người thương vì tiền.
HẢO tâm lo chuyện HÃO huyền.
Đi buôn LỖ vốn, nước màu LỔ loang.
PHỦ phê chừ mới PHŨ phàng.
Nửa đường GÃY gánh, GẢY đàn tìm vui.
GÃI đầu tính ngược, tính xuôi.
Còn lưng NỬA vốn NỮA thời tính sao.
GIÃI bày GIẢI nghĩa dễ đâu.
Chưa kịp ẩu ĐẢ qua cầu ĐÃ xong.
Run RẨY phát RẪY dọn nương.
GỠ rối điềm GỞ rộng đường nhân sinh.
Chú RỂ bứt RỄ cây quỳnh
Ra sức BỬA củi cho mình BỮA ăn.
BẨM thưa, bụ BẪM con người.
Nói năng tao NHÃ, chim kia NHẢ mồi.
MÃ ngoài mồ MẢ xinh tươi.
Nhường cơm SẺ áo cho người SẼ vui.
Linh CỮU vĩnh CỬU ai ơi.
CỮ kiêng CỬ động bệnh thời sẽ qua.
TẺ nhạt, gạo TẺ của ta.
Gần mà giữ KẼ thà ra KẺ thù.
KHẺ mỏ, nói KHẼ như ru.
CỖ bàn, CỔ kính công phu phụng thờ.
BỖNG dưng trầm BỔNG bất ngờ.
BĨU môi dè BỈU ai chờ đợi ai.
Bắt BẺ, BẼ mặt tía tai.
LẺ loi lý LẼ gạt ngoài chẳng nghe.
Ngoài vườn CHỎNG gọng CHÕNG tre.
CẢI thiện, CÃI lại khó mà hoà nhau.
CHĨNH (hũ) tương nghiêng, CHỈNH sửa mau.
CỦNG cố lời nói cho nhau CŨNG đành.
CỞI trói CỠI (cưỡi) ngựa phi nhanh.
Xem ai cứng CỎI được dành CÕI tiên.
BẢO ban, BÃO tố khắp miền.
HẢNH nắng, HÃNH diện tuỳ duyên tuỳ thời.
Hồ đầy XẢ nước cho vơi.
Giữ gìn XÃ tắc kẻo thời suy vong.
Chèo BẺO, bạc BẼO dài dòng.
Quê hương rất ĐỖI, ĐỔI thay phố phường.
NGHĨ mình ngơi NGHỈ dưỡng thương.
TĨNH tâm TỈNH ngộ tìm đường ẩn cư.
TIỂU đội còn bận TIỄU trừ.
Ngỡ rằng bảnh TẺN thành dư TẼN tò.
SẢI tay chú SÃI thập thò.
Nhân sự thừa THÃI bị toà THẢI ra.
Đứng SỮNG, SỬNG sốt sợ ma.
Trẻ thơ nói SÕI nhặt SỎI đá trôi.
TRẢ nợ bằng một TRÃ xôi.
NÃY giờ còn đợi hạt thôi NẢY mầm.
Ẩn SĨ, SỈ nhục giận căm.
GIẢ dại GIÃ gạo thăng trầm cho qua.
QUẪN trí nghĩ QUẨN sa đà.
Chấp nhận xúi QUẨY hơn là QUẪY đuôi.
Đâm THỦNG, THŨNG xuống thấp rồi.
Đòn BẨY được dịp lên đồi BẪY chim.
Đội NGŨ giấc NGỦ lim dim.
Ân SỦNG ướt SŨNG nằm im chờ thời.
TỦM tỉm, đánh TŨM không lời
VĨ cầm, VĨ tuyến... VỈ ruồi giúp ta.
Rác RƯỞI gấp RƯỠI hôm qua.
ĐẨY xe, ĐẪY giấc người ta chối từ.
ĐẢNG phái, ĐÃNG trí ưu tư.
DỞ hơi, DỞ thói tật hư DỠ nhà.
LẨN quẩn, LẪN lộn tuổi già.
ĐỈNH chung, ĐĨNH đạc cũng là ĐỈNH cao.
ĐỂ dành, hiếu ĐỄ về sau.
Cô bé tròn trịa thật là DỄ thương.
DỎNG tai, DÕNG dạc khiêm nhường.
RẢNH rỗi san lấp RÃNH mương trước nhà.
Qua NGÕ, NGỎ lời hát ca.
QUẢNG cáo - thực tế cách ba QUÃNG đường.
RỦ rê quyến RŨ nhiễu nhương.
RỔ sảo, RỖ mặt vấn vương một thời.
CHỬA đẻ, CHỮA bệnh ai ơi.
Trường hợp HÃN hữu xin thời bỏ qua.
Phá CŨI làm CỦI bếp nhà.
Xén bớt công QUĨ, QUỈ ma chẳng từ.
Hạt DẺ, đất DẼ suy tư.
Sàng SẢY ít gạo đến giờ chưa xong.
RỬA nhục thối RỮA mặc lòng.
Hen SUYỄN, suy SUYỂN đợi mong bao ngày.
CƯỠNG đoạt chim CƯỞNG trong tay.
Xin đừng cà RỠN... RỞN gai ốc rồi.
SỬA chữa, SỮA mẹ em ơi.
SẪM màu, SẨM tối xin mời ghé thăm.
MẨU bánh dành biếu MẪU thân.
Đắt RẺ, ngã RẼ bao lần em qua.
SỖ sàng, SỔ toẹt chẳng tha.
GIẢ thật, GIÃ gạo cho qua tháng ngày.
Gây GỔ, cây GỖ chuyền tay.
Cánh HẨU chầu HẪU ngồi chờ đổi ngôi.
Mưa rỉ RẢ mệt RÃ người.
RÃO gân cốt, RẢO bước thời đi nhanh.
Cây SẢ, suồng SÃ là anh.
TẢ thực, TÃ lót để dành trẻ con.
Chàng HẢNG ai mở HÃNG buôn.
KỶ luật KỸ xảo mình luôn ghi lòng.
HỦ tục, HŨ gạo ngày đông.
Hỏi NGÃ khó, chớ NGÃ lòng NGẢ nghiêng...
AChi st trên Net.



















Đăng nhận xét