VĂN THI SĨ VĂN NGUYÊN DƯỠNG: TRƯỜNG CA TRÊN BÃI CHIẾN

* TRƯỜNG CA TRÊN BÃI CHIẾN


Văn Thi Sĩ VĂN NGUYÊN DƯỠNG

Thiên Trường ca này là tiếng nói tâm huyết của các chiến sĩ giữ nước suốt chiều dài lịch sử Việt Nam.
VND

TRƯNG CA TRÊN BÃI CHIẾN

 

 

VĂN NGUN DƯNG

 

 

ĐEM ĐẠI NGHĨA THẮNG HUNG TÀN LẤY CHÍ NHÂN THAY CƯỜNG BẠO...

 

 NGUYN TI

 

    TRƯỜNG CA TRÊN BÃI CHIẾN

 Thiên Trường ca này là tiếng nói tâm huyết của các chiến sĩ giữ nước suốt chiều dài lịch sử Việt Nam.
VND

*****

TÔN NỮ DIỆU KỲ

                             Nắng Thu ngã

                             Vàng bay lên mọi nẻo
                             Chiều bâng khuâng ta chợt nhớ Thu tàn
                             Áng mây trắng vừa tan trên đỉnh gió    
                             Buồn buồn sao bỗng bàng bạc trong hồn
                             Em đi rồi không kịp tiễn hoàng hôn
                             Để Bến Ngự nước dâng lên màu bạc
                             Em sóng gợn ánh trùng trùng mắt biếc          
                             Ta thương thương thân áo cuộn thành vòng
                             Màu lụa nõn như trăng trên chiến lũy    
                             Quên trận mạc quên kiếm cung cờ suý
                             Em Ngu Cơ ta là Sở Bá Vương
                             Rời cố đô còn nhớ điệu Nghê Thường
                             Về cố quận vẫn vương vương nỗi nhớ
                             Dòng Hương Giang chiếc thuyền nan buổi đó 
                             Mặt trời chìm thành quách úp lên nhau
                             Nghe gió trăng như gợn sóng cơ cầu
                             Ta thức trắng đêm nay nhiều đêm nữa
                             Thương nắng vàng và nhớ mãi gió trăng
                              Hỡi Huế đẹp cung đình xe ngựa cũ   
                              Hỡi Em yêu Công Tôn nữ Diệu Kỳ
                              Em nõn nà và óng ả xiêm y
                              Không khuynh thành mà dáng ngọc kiêu kỳ
                              Ta đắm đuối mơ màng như lăng tẩm
                              Em công tằng tôn nữ của Hoàng gia
                              Thân đã tựa trên lầu son gác tía                  
                              Riêng một cõi thật thâm nghiêm đài các
                              Nhập làm chi vào tri thức nhân gian
                              Biết làm chi một kẻ lỡ phong trần
                              Tấm áo trận đã khét mùi khói súng
                              Em chỉ hứa sẽ cùng ta làm bạn
                              Hay tri âm vì ý hiệp tâm đầu
                              Lầu Hoàng Hạc không ngâm khúc Cầu Hoàn
                              Chỉ mới gặp đôi lần trong quán nhỏ                          
                              Chung cúc tửu cùng mời nhau chén tạc
                              Chưa từng thề câu vàng đá trăm năm
                              Rồi bỗng sao không giữ ngọc gìn vàng
                              Vòng eo nhỏ mở đường vào vô tận
                              Đường Tình Ái có trời cao đất rộng
                              Em là vì sao sáng biết ngần nào
                              Khúc nhã nhạc đã gieo vào mọi lối 
                              Em thanh tân ta bầu rượu túi thơ
                              Hợp giai điệu cùng lấp lũy xây bờ
                             Tạo hạnh phúc với đôi bàn tay trắng
P                          
                             Nhưng tai ương xãy đến thật không ngờ    
                             Vì không liệu được phong ba bão táp
                             Chúng lại kéo về đốt phá quê hương
                             Theo lệnh trên ta buông súng sa trường
                              Em theo nước vượt qua vùng biển lớn
                             Ta tù ngục mười năm rừng Việt Bắc
                              Em mông trần trên đất lạ xa xăm
                              Khi ta về cửa đã nát nhà tan
                              Chân lại bước trên con đường phiêu bạt
                              Thương cho Em một mình trên đất khách
                              Nỗi xa nhà thôi cũng lắm thương đau.   
                              Huống chi thân phải trang trải nhu cầu
                              Chuyện cơm áo xứ người không phải dễ
                              Nếu Em vấp ngã lòng ta tê tái
                              Và hồn ta sẽ mãi mãi trầm luân
                              Được tin Em ổn định ta thật mừng
                              Tình yêu không phải chỉ nói là thương
                              Vòng eo mỏng má hường hay môi đẹp
                              Mà còn những gì ẩn náu trong hồn
                              Như nắng chiều hay trăng mộng về đêm
                              Hay dáng Thu man mác chạy quanh thềm
                              Hoặc Xuân đến huy hoàng hay trầm lặng
                              Và Hè sang không mặc cả thời gian
                              Em là Em là thước ngọc khuôn vàng
                              Là hoa đẹp giữa muôn hoa vũ trụ
                              Là nhụ nở trên cành cao lá ủP
                             Ta nâng niu hơn ngọc báu trên đời
                              Đêm Đông dài ấp út một làn hơi
                              Truyền nhụ cảm cho cuộc đời Em đẹp
                              Chắp đôi tay Em bằng đôi cánh thép
                              Vượt không gian lên tận cõi Cao Minh
                              Nhìn vẻ đẹp của nghìn trùng vô tận
                          
                              Em là bóng là hình hay là ảnh
                              Hay thịt da nóng bỏng để ái ân
                              Ta yêu Em cho dù chỉ một lần
                              Đủ cảm khái cả một đời bất tận
                              Nên một đời nhớ mãi dáng giai nhân
                              Huế Huế ơi ta nhớ Huế vô cùng
                              Huế chỉ ta con đường vào nhân thế
                              Đẹp vô vàn khi cất bước ra đi
                              Em hỡi Em yêu Tôn nữ Diệu Kỳ
                              Em não nuột như Hằng Nga giáng thế
                              Hay Tây Thi hay Lộng Ngọc tái sinh
                              Dáng nguy nga sừng sững như Trường Thành
                              Ta cũng muốn hóa thân thành tượng đá
                               Giữ cho thành đẹp mãi với thời gian
 
Ta yêu Em
                               Giữ chặt khối chung tình
                               
VĂN NGUYÊN DƯỠNG
                               Đất HẠ
                               Đầu Thu 2021

 

                             


Tags: TÁC GIẢ
Tags: TÁC PHẨM
Tags: THƠ

Đăng nhận xét

Tin liên quan