SAI TRANG VỢ NGƯỜI VỢ TA
VỢ NGƯỜI , VỢ TA
SI TRANG
Hắn và vợ cùng tuổi, chung lớp chung trường, nói như nhà thơ
Phan Thị Thanh Nhàn thì là: Đôi bạn ngày xưa học chung một lớp, nhưng vợ và hắn
không phải ở cuối phố, cũng chẳng có cây bưởi sau nhà tỏa hương ngan ngát, vợ hắn
cũng không e ấp, ép cánh hoa bưởi trắng ngần trong chiếc khăn tay rồi ngập ngừng
dúi vào tay hắn như những cô bé trong bài thơ .
Nhà vợ hắn ở đầu thôn, nhà hắn cuối thôn. Cuối năm lớp 12,
trong một lần đi học về, thấy cô nàng lếch thếch cuốc bộ, hắn lại gần, định ra
tay hảo hán nhưng vợ hắn đã nhanh nhảu, ra lệnh : -Ê .. ông cho tôi đi nhờ
về nhà!
Thế là từ đó, hai người thân nhau hơn, rồi hẹn hò, yêu nhau như những cặp đôi khác. Nhưng khổ nỗi, ngay cả nụ hôn đầu tiên thánh thiện của tình yêu, cô ta cũng không để cho hắn chủ động mà cô ta lại kéo hắn hôn trước ngay gốc cây ổi đầu ngõ. Cuối cùng, hắn và cô nàng cũng nên vợ nên chồng. Vợ chồng hắn hợp nhau ở chỗ không có đầu óc dùi mài kinh sử nên sau khi học xong PTTH về với đồng ruộng, cày sâu cuốc bẫm, giữ hồn quê, giữ mùa hoa cải vàng nở rộ bên sông, giữ cánh đồng lúa mơn mởn, ngậm sữa thơm đến tận chân trời cho người thành phố về thăm quê, chụp ảnh, seo- phì đăng phây- bút...
Hàng xóm nhà hắn cũng cùng tuổi, trong khi hắn hai đứa con
gái một đứa 15, đứa 13 thì con trai lão hàng xóm mới 6 tuổi, chả là vì ngoài 30
bên ấy mới lấy vợ. Lấy vợ muộn lão ấy lại may mắn hơn. Đẻ ngay được đứa con
trai kháu khỉnh, bụ bẫm, nhìn sướng cả mắt . Cô vợ trẻ măng, mượt mà nữa chứ !
Còn vợ hắn cái gì cũng tiếc của chả dám ăn ngon mặc đẹp, nói ra thì “nhảy” vào
banh quai hàm hắn :
-Ông khỏe mạnh được mãi à? Lúc đau ốm, con cái học hành…lấy
xương sườn ông mà bán hả?Thấy vợ giãy như”đỉa phải vôi” hắn im lặng cho nhẹ tội…
Nhìn vợ hàng xóm hắn thèm nhỏ dãi, đã xinh đẹp ,nói năng nhỏ nhẹ lại còn dịu
dàng, đến bữa ăn nghe vợ hàng xóm thánh thót :
-Anh ơi, dừng tay vào ăn cơm!
Còn vợ hắn thì gắt như mắm tôm:
-Ông có ăn không thì bảo!
Thế là hắn phải vội vàng vào ngồi với ba con bướm, lặng lẽ
ăn cho xong bữa, chả muốn ý kiến ý cò: món này ngon, món kia dở .
Hôm nào vợ gã hàng xóm mua tí mỡ màng và chút cay cay về, gọi
hắn qua chén tạc chén thù, ngồi quá giờ cơm tối một tí là vợ hắn la oai oái :
-Ông có về không hay ngủ ở ngoài? Còn vợ hàng xóm tâm lý,
khuyến khích chồng :
-Nam vô tửu như kỳ vô phong !Nên lão hàng xóm cứ nhâm nhi vô
tư, còn hắn phải về chứ không mụ vợ cửa đóng then cài có mà đêm nay ngủ khách sạn
ngàn sao .
Nhà hắn và nhà hàng xóm cách nhau cái rào râm bụt nở hoa đỏ
rực, lá xanh rờn. Anh hàng xóm chăm bón, tỉa tót kĩ càng lắm. Rào hoa ấy, hàng
xóm trồng tặng vợ vì cô vợ trẻ thích hoa dâm bụt. Còn vợ hắn thì chả biết thích
hoa gì, mà hắn cũng chả dám tặng hoa cho vợ. Bây giờ mà hắn tặng hoa cho cô ta
không khéo lại bị nghi ngờ làm cái gì có lỗi. Chả dại gì mà rước họa vào thân.
Hắn còn nhớ có lần ấy, vợ hắn đi chợ về muộn, ngóng mãi ra đầu ngõ. Trời tối,
nhà ai cũng lên đèn, hắn lo cho vợ nhưng vừa thấy hắn, một tràng đại liên đã bắn
ra:
-Ông làm cái gì mà phải canh chừng tôi thế ? Hắn định nói
:Anh thấy mình chưa về, lo quá! Nhưng hắn biết thế nào cô ta cũng phang cho hắn:
-Á, lo cho con nào , rồi lấy con này làm bình phong hả ?
Nghĩ lại chuyện cũ hắn tự nhủ: Thôi, thôi! Chả hoa hòe, chả
bay bướm, văn vẻ gì cho lành! Cứ mỗi lần nghe nhà bên kể về người vợ trẻ, xinh
đẹp, dịu dàng, giỏi giang của lão, lòng hắn như có ai châm kim vào, hắn tê tái
thấy mình kiếp trước vụng tu!
Chiều 30 Tết, hắn đang quần đùi lò xo, áo sống tả tơi với nồi
bánh chưng, bởi trước khi đi chợ tết , vợ hắn đã dặn dò :
- Ông cẩn thận nồi bánh đất, bánh cháy cả năm hạn đấy! Cô ta
mê tín thò lò như thế thì làm sao hắn dám lơ là. Bánh mà cháy, chuyện gì không
may xảy ra trong năm … có mà không yên với vợ. Nghĩ thế nên hắn chăm bẵm vào nồi
bánh. Chợt nghe bên hàng xóm ồn ào, đồ đạc loảng xoảng… hắn vội vàng nghển cổ
qua rào dâm bụt (Hàng xóm mà! tối lửa tắt đèn phải có nhau chứ !) Một đám người
xăm trổ đầy mình, dơ cái sổ đỏ ra :
-Cha con mày cút, con vợ mày cắm sổ vay tiền theo trai, quá
hạn trả lãi,tụi tao lấy nhà, lấy đất!Có đi hay không để tụi tao còn xin tí huyết
của thằng con!
Nhìn bọn người này dữ tợn, xăm trổ đầy mình, thằng con khóc
thét lên.Gã hàng xóm run bần bật :
-Các anh thư thư để bố con em ra giêng!Bọn đầu gấu vất mấy bộ
quần áo của hai cha con vào cái túi ném ra ngõ:
-Không giêng hai gì cả, con vợ mày lừa tụi tao, bây giờ tụi
tao phải lấy nhà, lấy đất …hay mày giấu nó ở đâu ?
Gã líu cả lưỡi:
-Giấu gì? Các anh mà tìm thấy nó , báo…báo… cho em với , em
giết nó!
Hắn thò đầu qua , ra hiệu bảo bố con hàng xóm qua nhà hắn.Hai
bố con hàng xóm thất thểu lê gót qua nhà hắn:
-Tao hận..hận..con đàn bà đốn mạt !
Hắn tỏ vẻ thông cảm hỏi :
-Sao lại ra nông nỗi này? Thôi, ông cứ ở đây , rồi ta tính !
Thì ra cô hàng xóm xinh tươi ấy,cặp kè, ôm ấp trai trẻ từ
lâu rồi mà chồng không biết.Những lần cô ta mua mồi nhắm về chuốc cho chồng say
bí tử, nằm bẹp không biết trời trăng mây gió gì là để dẫn trai về nhà…
Cô ta cuỗm sạch tiền bạc, cầm cả sổ đỏ theo tình trẻ cả tuần
nay,bố con gã hàng xóm có liên lạc được đâu !Hai bố con mì tôm, bún, bánh… cả
tuần chả có hạt cơm nào vào bụng !
Vừa lúc đó vợ hắn đi chợ về, không cần kể lể vợ hắn đã hiểu
chuyện an ủi:
-Thôi, chuyện gì cũng có pháp luật!Bố con bác cứ ở đây ăn Tết
với nhà em cho có bạn có bầu, ra giêng ta nhờ đến cơ quan chức năng giải quyết!
Thì ra chuyện vợ xóm ngoại tình vợ hắn biết từ lâu, chỉ có hắn
là vẫn ngưỡng mộ, mơ màng người đàn bà lẳng lơ ấy, còn đem so sánh người vợ Tào
khang của mình với vợ hàng xóm nữa chứ!
Chưa bao giờ hắn thấy vợ đáng yêu thế:Trời ơi, gót chân bùn,
nứt nẻ nhìn thấy thương vô cùng. Giọng nói cục mịch,gắt gỏng hắn lại thấy ấm áp
, gần gũi.Làn da rám nắng,đen sạm hắn lại thấy khỏe mạnh,đáng yêu…Hắn nhìn vợ tủm
tỉm cười, vợ hắn quát :
-Ông điên à, bạn như thế mà còn cười được.. đi dọn ngay cho
bố con bác ấy cái giường ở gian lồi!Rồi cô ấy gọi con gái :
-Na, múc cho bác và em bát cháo gà, mẹ hầm trong nồi cơm điện
ấy!
Chưa bao giờ hắn thấy yêu ba con bướm nhà đến thế !Hắn nghĩ
trong ruột :Sau này hai con bướm trẻ bay đi theo lũ bướm đực , hắn sẽ yêu
thương và chăm sóc con bướm già này đến đầu bạc răng long
Si Trang - Theo Chuyện làng quê...
Chuyện thằng Tây
Một thằng sinh viên Việt Nam du học ở châu Âu dẫn bạn là một
thằng Tây về nhà chơi. Hai thằng đi bằng xe máy, thằng Việt Nam đưa cho thằng
Tây cái mũ bằng nhựa mỏng dính nói thằng Tây đội vào, thằng Tây nói :
- Tao có mũ vải rồi.
- Không được, cái này gọi là mũ bảo hiểm, theo luật giao thông, nếu không đội
mũ này mày sẽ bị phạt.
- Nhưng cái mũ này làm sao có tác dụng bảo hiểm?
- Mày đúng là thằng Tây, tao có nói để bảo hiểm đâu, chỉ để khỏi bị phạt thôi.
Đi một đoạn, thấy mấy tay công an đi xe máy không đội mũ bảo hiểm, thằng Tây hỏi
:
- Luật giao thông Việt Nam không áp dụng cho công an à?
- Có áp dụng.
- Vậy sao họ không đội, họ không lo bị phạt sao?
- Vì đó là công an, không đội cũng không bị phạt, vì công an không ai lại đi phạt
công an.
Đi tiếp, thấy mấy thanh niên không đội mũ bảo hiểm đi ngang qua cảnh sát giao
thông cũng không bị phạt, thằng Tây hỏi :
- Đó cũng là công an à?
- Mày lại hỏi đểu à, đó là bọn trẻ trâu, nó không bị phạt vì nó nhuộm tóc vàng
và khoe hình xăm ở cánh tay, nó sẵn sàng bỏ chạy khi bị thổi còi, lâu dần nó
không cần bỏ chạy cũng không bị phạt.
- Tại sao tóc tao cũng vàng, tay tao cũng có hình xăm mà mày bắt tao đội mũ bảo
hiểm ?
Thằng Việt Nam bí quá nói đại :
- Tại tóc mày chỉ có một màu vàng, bọn kia tóc nó nhuộm hai màu. Mắt mày lại
xanh, mũi lõ nên không giống mấy đứa đó được.
Đến ngã tư, có đèn đỏ thằng Việt Nam vẫn đi tiếp, thằng Tây kinh ngạc hỏi :
- Mày không nhìn thấy đèn đỏ à ?
- Có.
- Vậy sao mày không dừng?
- Mày không hiểu cái gì hết, cần phải xem xe container đằng sau nó có dừng
không, nếu nó vẫn lao nhanh thì phải chạy tiếp không nó húc chết.
Thằng Tây ngoái lại thấy một xe container lù lù chạy đằng sau, mặt xanh lét, vừa
sợ vừa khâm phục kiến thức giao thông của thằng Việt Nam. Đến ngã tư khác, gặp
đèn xanh, thằng Việt Nam dừng lại không đi, thằng Tây hỏi:
- Sao đèn xanh mày lại dừng?
- Tại phải chờ cho các anh em nhân dân ở đường vuông góc với đường này nó vượt
đèn đỏ xong đã rồi mới đi được, không nó húc chết.
Vừa nói xong thì một người nhân dân thiếu kinh nghiệm bị xe của làn vuông góc
húc ngã vì liều lĩnh vượt đèn xanh. Thằng Tây lại càng khâm phục kiến thức giao
thông của thằng Việt Nam. Xe vượt đèn đỏ gây tai nạn bỏ chạy, thằng Tây gọi thằng
Việt Nam đến hỗ trợ người bị nạn, đỡ người, vẫy xe ô tô để chở nạn nhân đi viện
nhưng không ai hỗ trợ, cũng không ai cùng vào giúp, thằng Tây hỏi :
- Tại sao không ai cùng giúp nạn nhân như chúng ta ?
- Tại người Việt Nam ai cũng bận.
- Người châu Âu không bận sao?
- Nhưng người Việt Nam bận hơn người châu Âu, và cứu người cũng có thể gặp phiền
phức, mà thôi không hỏi nữa, mày với tao chở nạn nhân vào viện bằng xe máy.
Hai thằng đến quá nửa đêm mới về đến nhà. Sáu giờ sáng hôm sau, đang ngủ, bị
đánh thức bởi tiếng loa phường, thằng Tây hỏi:
- Tại sao loa không thông báo muộn hơn?
- Tại muộn hơn thì mọi người đi làm, không có ai nghe.
- Vậy phát thanh sớm thì có người nghe không ?
- Cũng không có.
- Vậy tại sao phải phát thanh sớm?
- Tại muộn hơn thì mọi người đi làm, không có ai nghe.
*** Chuyện thằng Tây 2
Sáng hôm sau, chỉ có thằng Tây và thằng Việt Nam ở nhà, hai thằng tổ chức nấu
ăn. Thằng Việt Nam nấu, nhờ thằng Tây đi…đổ rác :
- Mày ra cổng, rẽ trái, đi 40 mét gặp một cái biển ghi chữ “Cấm đổ rác” thì đổ ở
đó...
- Lạy Chúa, sao lại đổ rác ở chỗ cấm đổ rác?
- Vì đó là chỗ duy nhất có thể đổ rác, cả tổ dân phố này đều ngầm quy ước đó là
chỗ đổ rác.
Nấu ăn một lúc, thằng Việt Nam phát hiện ra không còn thực phẩm, nói thằng Tây
trông nhà để đi chợ, thằng Tây nói:
- Mày ở nhà, để tao thử đi chợ, tao thử đi một mình xem sao, tao muốn trải nghiệm.
Mà chợ chỗ nào?
- Mày đi ra cổng, rẽ phải 300 mét, thấy một cái biển ghi…
- Ghi “Cấm họp chợ” phải không?
- Đúng, mày thành người Việt Nam mất rồi. Đó, chợ ở ngay sau cái biển đó.
Ăn xong, thằng Tây muốn đi ra trạm ATM rút tiền. Thằng Việt Nam nói:
- Chắc mày chuẩn bị muốn đi đến vùng không có máy rút tiền hả.
- Đúng, hôm trước tao rút mấy lần, có lần thì bị “nuốt thẻ”, có lần thì phải chờ
gần nửa giờ chờ xong thì máy… hết tiền, nên tao muốn rút nhiều một chút đỡ phải
đi rút.
- Để tao gọi taxi đi!
- Tao muốn đi xe máy, tao bắt đầu thích xe máy.
- Vậy mày cầm cái túi không quai này, ngồi sau tao chở đi rút tiền.
- Cái túi để làm gì vậy? Đựng tiền hả?
- Không, cái túi này không có gì, mày cứ cầm ngồi sau, cầm lỏng thôi để cho cướp
giật nó giật.
- Không có quai để khi nó giật thì không bị ngã xe phải không ?
- Mày đoán như thần vậy.
- Còn tiền rút xong để đâu?
- Mày để trong túi áo, túi quần chứ còn để đâu.
Trên đường về thì thấy một thằng ô tô biển xanh vượt qua các xe khác với tốc độ
khoảng trên 100km/h ở làn đường chỉ cho ô tô chạy không quá 70km/h. Thằng Tây hỏi:
- Nó là xe ưu tiên à?
- Không, như xe biển trắng thôi.
- Nhưng sao nó phóng vậy mà không bị “bắn” tốc độ, hay lái xe biển xanh nhuộm
tóc vàng và xăm hình ở cánh tay?
- Không phải, lái xe không nhuộm tóc xăm hình. Đó là xe của cơ quan nhà nước,
tay sếp của cơ quan đó kiểu gì cũng quen biết bên cảnh sát giao thông, không
quen trực tiếp thì quen gián tiếp. Cảnh sát giao thông có bắt thì lại phải nghe
điện thoại “giải mã” rồi lại phải thả nên thà không bắt nữa cho khỏi mất thời
gian.
Trên đường đi, thấy nhiều nơi ghi “Tất cả vì dân giàu nước mạnh, xã hội
công bằng dân chủ văn minh”. Thằng Tây hỏi :
- Ghi vậy làm gì mày?
- Khi mày đang rất đói thì mày muốn bàn chuyện đi đâu
- Tất nhiên là đi ăn.
- Đó, thiếu cái gì thì nói nhiều về cái đó.
Tiến Sĩ Phổ Cập


Đăng nhận xét