SỎI NGỌC: DÒNG TỤC LỤY
SỎI NGỌC: DÒNG TỤC LỤY
* Nhiều người đặt công việc của họ lên
hàng đầu và
cuộc sống của họ vào hàng thứ hai trong
thời đại dịch Covid-19 này!
* De nombreuses personnes mettent leur
travail en premier et
leur vie en second pendant la pandémie
de Covid-19!
*
Many people put their jobs first and their lives second during the Covid-19
pandemic!
…Dòng tục lụy…
ời quý vị thưởng thức truyện ngắn đầy cảm động về tình người và tình yêu trong bối cảnh đại dịch hiện nay, qua ngòi bút của Tác giả
SỎI NGỌC
Theo hồ sơ,
bà cụ Phan Thị Minh Tâm, 82 tuổi, vào nhà già đã trên hai năm, ho nặng, biếng
ăn, hay than đau răng, không chấp nhận tình trạng bệnh của mình, hay la hét phẫn
nộ…
Tôi rón rén
sợ làm bà tỉnh giấc, bước vào bên cạnh giường, nhìn bà nằm ngủ với đôi tay ôm lấy
phía trước ngực, đôi lông mày châu vào nhau; kiểm tra lại mức nước trong bình
nước biển và ghi vào sổ theo dõi những thành phần thuốc mà hồi chiều người y tá
đã thêm vào bình.
Đang định
ra khỏi phòng, bỗng tôi nghe tiếng cựa quậy của bà, một tràng ho dữ dội vang
lên, hai tay bà ôm lấy ngực đau đớn, mặt nhăn nhó, thở khó khăn.
Tôi vẫn giữ
một khoảng cách xa dù cả đầu đến chân đã được bao bọc kín mít với chiếc áo bằng
chất vải đặc biệt phòng chống lây bệnh dịch Covid-19. Chờ xong cơn ho, tôi mới
lên tiếng, nói qua chiếc khẩu trang và tấm kiếng che cả khuôn mặt:
- Bà ơi… bà uống chút nước cho bớt khô cổ… để
cháu đỡ bà ngồi lên nhe! Bà thấy thế nào rồi, có bớt hơn mấy hôm trước không ạ?
Bà ngước mặt
lên nhìn tôi một lúc, rồi nói trong hơi thở mệt nhọc:
- … Người mới
à? Mới đổi người hay sao?
- Dạ không, chúng cháu đến từ quân đội Hoàng Gia (Armée canadienne – Canadian Army) mới chuyển đến đây để giúp sức cho những bác sĩ, y tá của các viện dưỡng lão. Kể từ hôm nay, bà có cần gì thì cứ gọi cháu, hay cô bạn trong nhóm của cháu... Cháu xin giới thiệu với bà tên cháu là Timy...
- … Được rồi!
Được rồi! Ai mới vào cũng nói với tôi những lời thuộc lòng ấy! nào là cháu sẽ
lo cho bác, hãy gọi cháu… nhưng khi tôi bấm chuông đến cả chục lần đến cháy cái
chuông …cũng chả có ai xuất hiện cả!... Có người …làm cả ra trong quần vẫn cứ
phải nằm yên chờ đến 1, 2 ngày sau mới được thay!... Thôi… được rồi cứ đi ra
đi!
- Bà cho
cháu hỏi vài điều được không ạ? Nếu bà không mệt?
- … Tôi nói
được, nhưng khi lên cơn ho thì …tránh xa tôi đi nhé!
- Bà không
lo sợ đâu, cháu đứng cách xa bà, lại mặc quần áo bảo hộ che chắn thế này làm
sao có con vi trùng nào bay vào được. Bà vào đây khi nào vậy? Và tại sao?
- Tại sao
à? …Bọn trẻ tụi bay chỉ lo làm việc thôi, làm xong về nhà là lo cơm nước gia
đình vợ con, chả còn nghĩ đến cha mẹ ông bà gì nữa…. Người già bây giờ là gánh
nặng cho xã hội, cho gia đình… Chả ai còn kính trọng hay yêu thương, ai cũng mặc
kệ… Cứ tưởng vứt người già vào đây là xong bổn phận rồi hay sao ấy! Chẳng lại
thăm cũng chẳng điện thoại!... Thế mà mình đã hy sinh cả đời vì lũ bội bạc ấy!
- ...Bà ơi,
vậy… đã bao lâu rồi anh chị không vào thăm bà?
- Hứ! Chả cần
phải hỏi nữa đâu, cứ xem hồ sơ của tôi thì cháu sẽ biết! Người ta thì có số
phone của người nhà để gọi khi có việc gấp, còn tôi thì… đã bị bỏ rơi! Cút hết
ngay đi!... Đi ra ngay! Đừng đạo đức giả!
Nói xong bà
nằm vật xuống giường giận dỗi, mặt quay vào tường hậm hực. Tôi vẫn đứng yên một
chỗ kiên nhẫn:
- Bà …không
muốn nói chuyện với cháu nữa sao? Bà giận cháu rồi à? … Cháu đến từ trại
lính của Canada… bà có cái răng hư nào không? Cháu sẽ sửa lại cho bà, hay cũng
có thể làm cho bà cái hàm giả để nhai đồ ăn cho sướng!
Tôi muốn làm quen với bà nên chọc cho bà
vui để hưởng ứng trả lời những câu hỏi của tôi. Bà lại là một trong những người
mắc chứng trầm cảm loại nhẹ, cứ nghĩ mình bị gia đình ruồng bỏ, không chấp nhận
đời sống xã hội hiện nay, bỏ bữa, bệnh phổi và không muốn hợp tác với bác sĩ để
điều trị…
Câu nói của tôi đã gãi đúng chỗ ngứa, bà
quay phắt lại nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi từ chân lên đầu, bà nhẹ nhàng hơn:
- Cháu nói là cháu đến từ trại lính
Canada? … Không phải cháu là bác sĩ ở nơi đây hay sao? … Mà tại sao cháu biết
bà bị đau răng?
- Trước khi vào đây cháu đã phải đọc hồ sơ
của bà…
- Phải… mà có ai hỏi bà về điều này đâu,
chúng mặc kệ bà… có những đêm bà bấm chuông đến …rè luôn… cũng chả có con ma
nào xuất hiện, đến không chịu nổi nữa bà phải ngồi dậy tự vào bếp lấy muối, mà
ta đâu biết muối để chỗ nào, lục tung lên, rốt cuộc cả hũ muối đổ từ trên cao
xuống đầy cả người… Nhờ thế ta lại bất ngờ hết đau răng mới lạ! Mà sao cháu lại
biết sửa cái răng đau?
Đúng lúc ấy có người gõ cửa đẩy chiếc xe đồ
ăn trưa vào phòng, vừa thấy khuôn mặt chị ghé vào khung cửa, bà với tay lấy cái
gối tựa ngay sau lưng ném về hướng chị, giận dữ, la thật to:
- Biến ngay!
Tôi giật mình khi thấy cảnh đó, sức của bà
có vẻ còn rất khỏe mạnh, còn chị nhân viên hình như có vẻ coi việc này quen thuộc,
chị tiếp tục nói với tôi như không thấy gì xảy ra:
- Tôi gởi anh bát cơm cho bà, anh dỗ bà ăn
hết được là giỏi lắm! Chúc may mắn nhe!
Chị ta nói xong, vội vàng khép cửa lại đi
ra thật nhanh…
Từ lúc tôi đến giúp nhà già trong mùa Covid-19,
tất cả các nhân viên nơi đây hình như ỷ y vào sự có mặt của những người lính
chúng tôi, tất cả mọi việc từ nhỏ đến lớn đều đẩy hết cho chúng tôi làm, từ việc
lau sàn nhà, đút cơm cho các bác, thay tã, tắm rửa, nói chuyện …cũng là việc của
chúng tôi!
Họ nói
đã quá mệt mỏi trong những tháng trước vì số người già quá đông, người nhà của
họ cũng không ai vào thăm được vì cách ly, còn một số khác thì cũng không thèm
quan tâm, mặc kệ cho nhà nước lo!
Vào mùa dịch lúc này, gia đình không ai
chăm sóc, thăm nom, nên tất cả mọi công việc đều đổ dồn cho những nhân viên mà
số lượng người làm ngày càng giảm vì tiền lương hạn hẹp, mệt mỏi, đau ốm, sợ
lây bệnh…
Do đó, sự có mặt của chúng tôi dường như rất
đúng thời điểm, bớt gánh nặng cho họ.
Viện dưỡng lão này là một trong những nơi
vừa có phòng ở lại vừa là nhà thương bên dưới nên rất tiện cho người ở thường
niên, nếu có chuyện gì là các nhân viên y tá có mặt ngay!
Tuy thế, nhưng vì trong mùa Covid thiếu thốn
vật chất lẫn nhân lực nên nơi đây cũng chả khác gì những viện dưỡng lão rẻ tiền
khác, không còn sự phục vụ y tế hàng đầu nữa!
Tôi quay lại tiếp tục cuộc nói chuyện với
bà:
- Bà dùng một chút cơm với thịt và trứng
kho nhé…
- Không! Ta không thích ăn món thịt kho
đâu! Ta nói bao nhiêu lần rồi mà chúng cứ không nghe, ngày nào cũng ăn thịt kho
cả!
- Vậy bà muốn ăn món gì cháu sẽ làm cho?
- Thật không? …Cháu biết làm cơm à?
- …Vâng! Cháu làm không giỏi lắm, nhưng có
thể làm được ạ!
- Cháu là nhà binh chỉ đánh giặc thôi chứ,
làm sao mà làm được đồ ăn!
- Cháu sẽ kể cho bà nghe về đời sống nhà
binh của cháu, đổi lại bà ăn một thìa cơm với trứng kho nhe, khi bà ăn xong bát
cơm này thì cháu cũng kể xong câu chuyện của cháu… vậy được không?
- Hưm… Thôi cũng được, cho ta một muỗng
cơm đi, rồi kể ta nghe xem nào, cháu đã đi lính ra sao? Bắn được tên giặc Tàu
nào không?
- Hahaha bà ơi, trong lính chúng cháu có đủ
thứ nghề hết như làm bếp, thợ hớt tóc, nhân viên kế toán, bác sĩ, nha sĩ, người
đánh giặc… Cháu là nha sĩ bà ạ, nên cháu mới nói với bà lúc nãy để cháu chữa
cho bà cái răng sâu!
- Cháu là nha sĩ! …Tại sao lại vào đây làm
gì? Lại còn mất công ngồi nói chuyện, xúc cơm cho ta ăn nữa! Mi thật tốt quá!
Phải chi ta có thằng cháu như mi… quá dễ thương!
- Bà biết đó trong mùa dịch Covid-19 này,
chính phủ ra lệnh cấm không cho con cái gia đình người thân vào thăm những người
lớn tuổi trong đây, sợ họ sẽ đem mầm bệnh lây cho mọi người, mà những người cao
niên rất mong manh, lỡ dính bệnh thì sẽ khó qua khỏi, chứ không phải người nhà
của bà bỏ bê bà trong này đâu, đây là chuyện bất đắc dĩ mà thôi!... Bà đừng giận
họ nhé!
- Mi nói sai rồi, mấy tháng trước chưa có
dịch bệnh này, cũng chả có ma nào vào thăm bà, lâu lâu mới có con bé Tina vào nói
chuyện với bà một lúc rồi đi!
- Bà có bao nhiêu người con ạ?
- Một thôi cũng làm đau lòng rồi, nhiều để
làm gì chứ!... Cho bà một muỗng cơm nữa đi! …Kể tiếp cho bà nghe cháu làm gì
trong quân đội?
- Vâng! Cháu quên mất không kể tiếp cho bà
nghe, cháu vào lính khi còn học đại học, khi mọi người nghỉ hè đi chơi biển là
lúc cháu phải tập bắn súng, băng rừng băng suối với 25 ký vác nặng trên lưng tập
chạy giữa trời nắng… Mùa đông thì khi mọi người còn ngủ êm ấm trong nhà thì tụi
cháu phải ra giữa sân tuyết -30 độ, mặc chỉ một chiếc áo nhà binh này thôi, tập
bước đi đều và tập hít thở… Bà dùng thêm một thìa cơm nữa nhé, đầy một chút …OK
cháu nói tiếp đây… Mùa thu thì trong tuần cháu phải đi học đại học, cuối tuần
cháu phải lên trại lính lau nhà, làm cơm, tập vá áo, khâu khuy, thêu tên mình
trên tất cả quần áo mình mặc…
- Vậy làm sao cháu có thì giờ làm hết việc?
- Bà dùng thêm muỗng nữa nhe, cháu sẽ tiếp
đây… Tất cả những việc này phải làm rất nhanh và có giờ đúng cho mình làm,
không được kéo dài quá số giờ đã định; lúc đầu cháu làm thật chậm chạp như xỏ
kim chẳng hạn, cháu cứ phải tập xỏ như thế rất nhiều lần trong khi các bạn đi
chơi… để có thể thành thạo và thi xỏ chỉ…
- Cháu thật giỏi, ta ngưỡng mộ cháu quá!
- Vậy bà ăn hết chỗ cơm này đi, ngày mai
cháu sẽ làm cho bà món bà muốn ăn…
- Ta muốn ăn phở… cháu có làm được không?
- …Phở à? … Giờ này bà lại muốn ăn phở
sao?
- Vậy cháu không nấu được à? Vậy mà….
- …Được chứ ạ! Dễ như trở bàn tay, ngày
mai bà sẽ có!...
Đúng lúc ấy, chị nhân viên gõ cửa, ló đầu
vào hỏi tôi :
- Anh đã cho bà ăn hết bát cơm chưa?
Tôi đưa cái bát không ra cho chị dọn đi,
chị nhìn tôi với đôi mặt thật tròn đầy vẻ ngạc nhiên qua chiếc khẩu trang:
- Ohlala! Anh Timy giỏi quá đã dỗ bà ăn hết
một chén cơm đầy với trứng thịt rồi đó! Chưa từng ai có thể làm được việc này
nhé! Có chiêu gì mới không?
- Bà muốn ngày mai ăn phở, chị có thể giúp
tôi tìm gia vị phở ở đâu không?
- Phở à! …Hum… để tôi suy nghĩ có cách nào
không…
Chị ra khỏi
phòng, tôi trấn an bà:
- Bà cứ chờ
đấy, ngày mai cháu sẽ làm phở cho bà nhe, mặc dù cháu làm không ngon lắm, nhưng
cháu sẽ làm với tất cả cố gắng …bà sẽ là người đầu tiên ăn phở của cháu làm!
- Ta phục
cháu quá! Cho dù dở ta hứa cũng sẽ nuốt hết cho cháu vui lòng!
- Vậy… cháu
vui lắm ạ, bà có thể đi từ từ trong chỗ hành lang ở đây cho tiêu cơm nhe, cháu
xin phép đi làm việc và tối cháu sẽ trở lại thăm bà.
Bước ra khỏi
phòng, tôi đụng ngay chị nhân viên tên Mai, chị nói với tôi:
- Bà phòng
405 này đã bị ho từ cả tuần nay, nhưng không bị nóng sốt, không chịu ăn uống gì
cả, nếm qua loa, chỉ uống nước cầm hơi, lâu lâu ăn vài miếng cá với cà chua
thôi, thế mà hôm nay gặp cậu, bà ăn hết cả một bát cơm, cậu giỏi thật đấy, nói
chuyện gì mà có thể thuyết phục bà ta ăn hết bát cơm vậy?
- Em không
làm gì khác cả, chỉ vì bà nhịn mấy bữa nay nên đói quá ăn hết đó thôi, với lại
nghe em kể chuyện trại lính, nên bà quên đi chỉ nuốt mà không nhai đó!... À mà chị
ơi giúp em làm sao có thể làm cho bà bát phở đây? Bà thèm phở lắm, với lại em
đã hứa làm cho bà ngày mai đó!... Bà có bị Covid không mà nằm trong khu vực những
người mang bệnh Covid vậy? Em thấy bà ho nhiều, nhưng …khỏe, chứ không yếu như
người mang bệnh Covid đâu, chị đã kiểm lại bệnh cho bà chưa? Nhớ cho em xem kết
quả nhé, bà không bệnh thì phải chuyển ngay sang bộ phận người không bệnh, chứ
không thì hậu quả khó lường đó!
- Được! Tôi
sẽ cho cậu biết kết quả ngay! …Tôi cũng sẽ hỏi cô em gái ở nhà xem có đem tô phở
vào cho bà ấy được không!
- Cám ơn chị
quá, giúp được bà là em cũng mừng, nhìn bà … em nghĩ đến bà ngoại ở nhà, đã ba
tháng chưa gặp lại cũng vì virus Corona này!
*
Những tia nắng
lấp lánh chiếu qua tàn cây phong ở trước cửa nhà cao niên, thân cây sần sùi nâu
đen to lớn chiếu xuống nền đất lan rộng che hết mảng sân làm tôi liên tưởng đến
tình yêu thương của ông bà cha mẹ dành cho con cái và che chở chúng không biên
giới từ lúc nhỏ cho đến lớn, người con ấy có trưởng thành bao nhiêu đi nữa …dưới
mắt họ vẫn chỉ là một đứa trẻ!
Mỗi cuối tuần
thông thường tôi về thăm bà ngoại và mẹ, nhưng từ khi có virus Trung-Cộng, tất
cả mọi người bị cấm, cách ly, nhất là tôi làm việc trong quân đội không thể về
nhà được vì tránh mang mầm bệnh đến cho người lớn tuổi; hơn nữa, bây giờ tôi lại
làm cho nhà già, trực tiếp tiếp xúc với những người mang vi khuẩn Covid-19 …
làm sao có thể về nhà đây!
Quân đội
chúng tôi, trong ấy có bác sĩ, nha sĩ, kỹ sư, kế toán… tất cả chúng tôi đều được
triệu tập ra tuyến đầu giúp cho những người lớn tuổi, họ như bị nhốt trong bốn
bức tường, có những người vì uất ức quá đã bị trầm cảm, la hét giận dỗi, tâm thần
không được bình thường trong cách đối xử với nhân viên nhà thương, họ ném dép,
gối… bất kỳ thứ gì vào người những nhân viên này, chửi bới và đuổi họ đi. Bao
nhiêu uất ức đè nén trong lòng đều trút cả lên đầu các nhân viên y sĩ này, tiêu
biểu là bà phòng 405.
Các bác sĩ
lúc đầu có thể chịu đựng được nhưng ngày này đến ngày khác, họ đã mệt vì công
việc còn bị chửi rủa xỉ vả, quá sức chịu đựng của họ, dần dần xin từ chức và có
những nhân viên phục vụ bị lây bệnh Covid nữa… số người làm trong nhà già ngày
càng giảm, nên chúng tôi mới được điều động đến đây để giúp đỡ họ trong một thời
gian nhất định khoảng ba tháng.
Ba tháng
nhưng tôi thấy thật dài như một thế kỷ, trước đó vì bận công việc trong quân đội
tôi đã không về nhà được, bây giờ lại thêm ba tháng nữa … Mà có chắc là chỉ ba
tháng thôi không? Hay lại kéo dài thêm vì thiếu người làm?
Vài chiếc
lá khô từ trên cành bay nhẹ xuống đất, làm lòng tôi nao nao, nhớ đến bà ngoại ở
nhà, trước ngày tôi vào đây bà đã húc hắc ho cảm rồi, những người lớn tuổi lại
dễ lây bệnh Covid này lắm, tôi làm sao có thể bay về để nói với bà phải cẩn thận,
phải ở trong nhà không được ra đường vào lúc này, phải năng rửa tay, đeo khẩu
trang, tôi lo lắng cho bà sợ rằng nếu có chuyện gì xảy ra tôi có thể còn cơ hội
để thấy mặt bà lần cuối cùng không? Mỗi lần nghĩ đến đó, trái tim thót lại… Còn
Mẹ nữa, Mẹ có khỏe hay không?...
Trong lòng
bỗng chốc bất an.
Tôi giúp
cho những người bệnh trong nhà già, còn chính gia đình mình thì chẳng ai giúp đỡ!
Thật trớ trêu!
*
Tiếng nói
nhẹ nhàng từ đàng sau lưng khẩn khoản vang lên:
- Anh ơi,
anh … cho tôi gởi…
Tôi quay
người lại, ngước nhìn lên… Một mái tóc dầy chẩy dài xuống che một nửa khuôn mặt
trắng hồng của cô gái; trên tay cô cầm theo một bịch nylon trắng có vẻ nặng, cô
nói không rõ lắm qua chiếc khẩu trang màu đen, tôi chỉ nhìn thấy cặp mắt đen
láy thật to tròn hướng về tôi:
- Anh cho
tôi gặp …
- Cô… Không
được đâu! Ở đây đang có bệnh dịch… cô không được vào đây đâu! Hãy đi ra khỏi
đây ngay!
- Tôi …tôi
chỉ đưa cái giỏ sách này cho…
- Không được,
tất cả đều cấm không cho ai mang cái gì vào đây cả! …Lỡ cô mang bệnh cho họ thì
sao… Mà thân nhân của cô nằm trong phòng nào?
- Phòng
405…
- Phòng 405? …405 là gì của cô?
- …Bà của tôi …
- Sao bây giờ cô mới nói!?
- …
- Cô… đã rất lâu rồi chưa vào thăm bà phải
không?
- Vâng! Sao anh biết?
- …Thôi được rồi, cô chỉ có thể thăm bà
…qua cánh cửa sổ này thôi… tôi sẽ nói với bà là có cô cháu đến thăm bà!
- Ồ!... Có được không?... Được thấy mặt bà
một chút thôi cũng làm tôi vui và yên tâm rồi!... Tôi cũng muốn nhờ anh đưa món
này vào cho bà dùng…
- …Món gì mà cô cứ phải nài nỉ tôi đem cho
bà vậy?
- Dạ… phở!
- Phở à?
- Vâng! Là phở!
- Tốt quá! Cô đã cứu tôi rồi đấy!... Bà cứ
đòi ăn phở, mà ở đây tôi làm gì có đủ gia vị mà làm! Tôi cứ phải hứa đại với bà
để bà đừng thất vọng và ăn hết bát cơm hồi trưa đấy!
Nàng nhoẻn miệng cười trong chiếc khăn che
mất nửa mặt, tôi nhận ra điều ấy vì hai con mắt híp đi một chút:
- Làm phiền
anh lo cho bà …
- …Cũng là bổn phận của những người lính
chúng tôi!
- Đã rất lâu tôi chưa đến thăm bà… chắc bà
trách tôi lắm!
- Vậy… hãy đứng yên đây nhé, tôi sẽ vào
nói bà đứng ra cửa sổ cho cô thấy, cô có thể nhìn thấy bà khỏe mạnh tuy có còn
ho một chút…
- Ưm… hay thôi! Tôi chỉ muốn gởi gói phở
này thôi, tôi …không muốn gặp bà đâu, sợ bà sẽ khóc, bà lại nhớ nhà… không chịu
ở đây nữa!
- Hãy để bà gặp cô nhé! Bà nhớ người thân
lắm, nhất là cô đó… làm ơn!
Không hiểu sao, tôi lại năn nỉ cô ta gặp
bà, trong lòng cứ nghĩ như chính mình là cháu ruột của bà vậy. Tôi thấy trong
ánh mắt cô gái long lanh niềm biết ơn, cô khẽ gật đầu.
Mừng rỡ, tôi phóng ngay lên phòng 405 với
bộ đồ dính liền từ đầu tới chân như robot thật khó khăn, nhưng như được chấp
cánh, gọi bà vội vàng từ hành lang:
- Bà ơi! Bà hãy ra đây xem ai này!
- Không!... Ta không muốn gặp ai nữa cả,
toàn lũ phản bội! Ta không còn ai trên cõi đời này cả đâu!
- Bà… nghe cháu ra cửa sổ xem ai thăm bà
kìa, người này bà mong đã lâu lắm rồi…
- Không! Ta đã bảo không rồi mà! Đừng lôi
kéo ta làm gì vô ích! Đám vô ơn ấy chỉ muốn nhốt ta trong này thôi… Bảo hắn cút
về đi!
- Bà này! Cháu sẽ sửa cái răng đau cho bà
ăn cơm ngon có được không?...
- Ừ! Cháu làm thì ta chịu, ta không muốn
cái gì dính líu đến thằng Nam… hứa cuội nữa đâu!
- Không phải
anh Nam đâu! Bà hãy ra cửa sổ nhìn xem người mà bà đang rất mong đợi … thăm bà
đấy, nhanh lên chứ không người ta sẽ bỏ về cho xem!
- Vì cháu đấy!
Ta chả cần lũ bội bạc ấy nữa đâu!
Bà để yên
cho tôi mang dép vào chân, vừa ho húc hắc, bà tiến lại gần cửa sổ tầng ba.
Cô cháu gái
khi thấy bà xuất hiện nơi cửa sổ, cô ta đưa tay vẫy, bỏ khăn che mặt ra để cho
bà nhìn thấy mặt cô.
Tôi thật
xúc động như chính người bà ruột của mình.
Bà chảy nước
mắt, nói trong tiếng nấc:
- Tina!
Tina đó hả cháu? …Rốt cuộc cháu cũng đến được rồi… Bà cứ tưởng… chết cũng sẽ
không được gặp cháu!… Bà không phải đang mơ chứ? Cháu vẫn khỏe và đi học chứ?...
Sao hôm nay lại thăm bà được thế?
Tina vừa quệt
nước mắt, vừa nói trong tiếng nấc nghẹn:
- Bà ơi!
Bà… cháu thật nhớ bà mà không thể bỏ công việc đi được, cháu xin lỗi bà nhé! …Nhà
thương cần cháu lắm, những sinh viên năm 2 của nội trú cũng phải giúp cho đội
ngũ bác sĩ của nhà thương khám bệnh cho những người bị Covid-19, tụi cháu không
được về nhà, không được thăm gia đình sợ mang bệnh về, làm lây bệnh cho những
người lớn tuổi thì sẽ bị xử phạt… Bà ráng ăn uống cho khỏe để cháu còn đến thăm
và gặp mặt bà nhe bà!
Bà chậm nước mắt:
- Cháu giữ sức khỏe để đừng bệnh nhe con
chó cưng của bà, bà muốn ôm cháu lắm, muốn vuốt tóc và hôn cháu thì sao đây??
- Không được đâu bà ơi, trên mình cháu
mang nhiều bệnh lắm, sẽ làm bà bệnh thêm đó, bà thật khỏe… có nhiều sức đề
kháng thì mới ôm cháu được! … Muốn vậy bà phải ăn thật nhiều cho mập lên một
chút nhe!... cháu có đem phở cho bà đây! Món phở mà bà thích nhất đó!
- Bà cứ tưởng mày quên bà rồi, bà tưởng sẽ
không bao giờ thấy được con chó cưng của bà nữa!... Thôi được rồi, để phở đấy rồi
về học bài đi!
- Vâng! Cháu về bà nhé, phải ít nhất hai
tuần nữa cháu mới đến thăm bà được, tại vì tuần tới sẽ phải trực cuối tuần nên
cháu không thể bỏ đi… Bà ráng ăn nhiều và hết ho nhe!
- Ừ! Có cậu Timy ở đây lo cho bà chu đáo lắm!
… Cháu yên tâm về đi!
- Vâng ạ, cháu bye bà…
Bà nắm lấy cánh tay tôi, đi vào giường nằm
với nụ cười vui trên môi lẫn với những giọt nước mắt chưa khô trên má. Đặt bà nằm
xuống giường, tôi lật đật chạy xuống nhà, nơi cô cháu gái Tina đứng:
- Nhờ anh hâm phở cho bà ăn chiều nay nhé!
- Được! Tôi sẽ làm …
- Tôi không biết có anh ở đây nữa… chứ
không sẽ mua hai tô phở rồi!
- …Không sao, cám ơn cô… Lúc này thật khó
quá, đi thăm người bệnh đã là tốt rồi, mua được tô phở đến cho bà cũng mất nhiều
công, cô đừng ngại …
- Phiền anh
lo cho bà tôi…
- Tôi xem
bà như chính bà tôi vậy!... Đã lâu tôi cũng không về thăm nhà được, không biết
mẹ và bà tôi ra sao… Mẹ tôi không bao giờ muốn tôi lo một điều gì nên lúc nào
cũng nói bà và mẹ rất khỏe, con cứ lo công chuyện của con đi, nhưng khi
tôi đi trại lính cách đây ba tháng thì bà tôi đã lên cơn xuyễn dữ dội lắm, thêm
dịch Covid-19 này bà sẽ ra sao?…
- Nếu anh
muốn, tôi có thể ghé về nhà thăm gia đình cho anh nhé, sẽ báo cáo cho anh biết
chuyện gì xảy ra, được không?
- Có mất
công cô không?
- Không
đâu, anh mang nhiệm vụ săn sóc bà nội tôi, …tôi sẽ coi bà và mẹ anh như chính
những người thân trong gia đình tôi!
- Cám ơn cô
thật nhiều… chắc chỉ có cô mới giúp được tôi trong lúc này thôi!
- Anh hãy
cho tôi số điện thoại của bác gái, tôi sẽ gọi cho bác trước, sau đó sẽ đến thăm
chụp hình bà và bác, sẽ gởi hình của mọi người cho anh xem…
Tôi cảm động
thấy Tina tận tình giúp đỡ dù chỉ mới quen biết tôi được vài giờ đồng hồ thôi. Tôi
và nàng cùng rảo bước ra khỏi công viên nhà già, nàng đi cách xa tôi gần hai
thước với chiếc khẩu trang che hai phần ba khuôn mặt, còn tôi thì với cả thân
người trong chiếc áo bảo hộ che chắn như một người máy. Tuy vậy, tôi cũng đã thấy
chiếc miệng cười thật duyên của nàng với làn da trắng hồng khi nãy nàng đã mở
chiếc khẩu trang ra để vẫy chào bà nội.
Bố mẹ Tina
đã ly dị từ khi nàng mới 2 tuổi, mẹ nàng làm y tá trong CLSC, (*) lúc nào cũng
bận rộn, xem nơi ấy như nhà mình, quên đi nỗi buồn của chính bản thân. Còn bố
nàng làm nghề chuyên chở hàng giao dịch giữa Mỹ-Canada nên suốt ngày tháng coi
chiếc xe thùng dài to là nhà của mình, ăn ngủ cũng là nơi ấy, chả còn nhiều thì
giờ cho gia đình riêng. Bố mẹ nàng đã sanh nàng ra trong hoàn cảnh cả hai chưa
mong muốn có con, sự hiện hữu của nàng đã gây nhiều phiền phức rắc rối cho họ,
nhưng lại là nguồn an ủi vô biên cho bà nội, nhờ nàng mà bà đã có những tiếng
cười vui và hạnh phúc lúc tuổi già.
Chúng tôi
trao đổi số phone một cách rất tự nhiên như hai người thân quen sau bao năm gặp
lại. Có phải trong cơn hiểm nghèo con người biết giúp đỡ nhau hơn, đối xử với
nhau bằng tấm chân tình.
*
Chị Mai đón
tôi tại phòng ăn khi tôi đang loay hoay sửa soạn món phở đem lên phòng 405,
khuôn mặt chị nghiêm trang nhìn tôi:
- Timy này,
tôi đã có kết quả bệnh cúm Covid-19 của bà rồi đó…
- ...
- Bà …
dương tính!
- Hả?! Dương
tính? …Dương tính sao? Chị có xem kỹ không đó?
- Có thể bà
không nặng như những người khác nhưng bây giờ mình chưa biết được, từ từ theo
thời gian xem sao… Trước mắt bà cần được ăn uống tẩm bổ hơn và uống nước nhiều
hơn nữa!
- Bà có bị
sốt không chị?
- Mấy ngày
qua chỉ thấy bà ho, không thấy sốt gì cả!
- …Thôi, để
em đem phở nóng lên cho bà dùng, nhân tiện sẽ lấy nhiệt độ cho bà luôn!
- Ok!
Đến cửa
phòng, tôi đã nghe tiếng ngáy đều đặn của bà vọng ra, hơi thở có vẻ nặng; trong
hồ sơ đề bà bị bệnh ho nặng từ khi mới vào đây.
Tôi đứng lặng
người ngắm bà trong giấc ngủ, tưởng tượng đến bà ngoại tôi, cả hai cùng trạc tuổi
nhau, nhưng bà ngoại của tôi trông trẻ hơn với đôi mắt tinh anh hơn, dáng người
thon nhỏ và nhanh nhẹn, chỉ tội lâu lâu lên cơn xuyễn khó thở, rồi có lúc lại
ho một tràng. Bác sĩ dặn lúc nào cũng phải có người ở nhà để trông chừng. đưa
thuốc kịp thời cho bà xịt vào cổ họng để dễ thở hơn…
Bất chợt bà
quay người lại phía tôi, mở mắt thấy tôi đứng đó từ lúc nào, bà cố gượng ngồi dậy,
nhưng lại té xuống:
- Cháu đến
lâu chưa? …Đem thuốc cho bà à?
- Bà cứ nằm
yên đi, để cháu lấy nhiệt độ đã….
- ...
- Xong rồi,
…bà hơi bị sốt rồi đó, bà có đau ở chỗ nào không?
- …Bà chỉ
mong đi ngủ thôi, khi thức dậy bà thấy …tức ngực và đau răng!
- Bà ngồi dậy
ăn phở chứ?... Tina đem phở đến cho bà lúc nãy đó, bà phải ăn hết tô này để bõ
công cô ấy đã lặn lội đi mua!
- Timy này,
bây giờ bà mới hiểu là không phải con cái muốn bỏ rơi bố mẹ nó trong viện dưỡng
lão đâu mà chính là vì dịch Covid chính phủ không cho phép chúng nó đến chăm
sóc mình… Chúng nó cũng lớn tuổi rồi đó mà, vào đây rồi lại lây bệnh thì làm
sao làm ăn được nữa… bà đã hiểu và không giận thằng Nam nữa!
- Bà nghĩ
ra được vậy …hay quá!
- Bà có
nghe mấy người nhân viên giải thích với bà … bà giận chúng là không đúng, nhưng
lâu lâu cũng phải làm như con bé Tina chứ, phải vào đây thăm ta ở dưới nhà qua
cánh cửa sổ này chứ, ta nhớ chúng nó mà!
- Vì vậy
nên Tina đã đến thăm bà đó, ai cũng thương bà cả, nhưng chỉ có là anh Nam bận
công việc nên chưa ghé được đó thôi. Còn Tina cũng đang học năm hai bác sĩ, phải
giúp các nhân viên y tế trong nhà thương, như con thôi, bận lo cho những bệnh
nhân lây nhiễm, vào thời này bận lắm bà ạ!
- Ừ thôi ta
hiểu rồi, sẽ không giận chúng nữa!
Nói đến đây
bà lại còng người xuống ho tới tấp đến nỗi nước dãi chảy cả xuống ngực áo, thở
rất khó, mặt bà nhăn lại, hai tay ôm lấy ngực, cố hít mãi mà không đủ oxygen. Bà
sặc sụa ho rồi bất ngờ ngất đi.
Tôi vội
vàng bấm chuông gọi cấp cứu, mấy người cứu hộ nhanh nhẹn chạy đến, họ mang theo
máy trợ thở…
Tình hình bỗng
nhiên trở nên nguy kịch một cách thật nhanh trong tích tắc!
Hai mắt nhắm
nghiền, tim nhảy nhịp, hơi thở gấp rút lúc thì tim ngưng đập… chúng tôi phải hỗ
trợ bằng máy … bà được đẩy vào dẫy phòng hồi sinh, khuôn mặt trở nên bất động,
đầu quẹo sang một bên, lặng lẽ… như chưa hề nói chuyện với tôi bao giờ!
Tô phở ao ước…
vẫn trơ ra đó, trương lên nguội lạnh… mùi phở vẫn thơm ngon nhưng chưa hề được nếm
qua!
Làm sao
đây! Làm sao ăn nói với Tina?? Tôi chảy nước mắt khi nghĩ đến nàng, cô bé đặt cả
niềm tin hy vọng vào tôi sẽ săn sóc cho bà mạnh lại, sẽ tới thăm bà trong hai
tuần nữa. Tôi thầm khấn cho bà tai qua nạn khỏi, đừng bị gì để tôi được làm
tròn nghĩa vụ với lời hứa của tôi!
Dịch bệnh
Corona từ tuốt bên Trung-Cộng vậy mà băng qua cả một đại dương rộng lớn lây lan
sang những nước ở châu Mỹ, châu Âu… Cả thế giới chìm trong cảnh lầm than, không
có thuốc chữa! Những người chết vì dịch thì sao đây? Gia đình họ sẽ bắt đền ai?
Sẽ kêu cứu đến chính quyền nào để được giải quyết? Và… thời gian có thuốc chích
có kịp cho người đang hấp hối bình phục được không?
Đảng CSTQ
thật đáng trách, đáng bị oán hận của toàn thế giới, cần phải bị trừng trị thật
xứng đáng để trả thù cho những kẻ chết oan, bị thiệt thòi không có tiếng nói!
*
Nửa tháng
trôi qua trong bận rộn với công việc mới mẻ ở nhà già, lo sức khỏe cho các bác,
làm danh sách những vật thiết yếu cho cuộc sống tương lai ở đây, thay đổi những
phòng nằm của những người bệnh bị dính Covid vào một nơi và những người còn
lành mạnh vào một khu vực khác có ngăn chắn… Tôi không còn thì giờ buồn nhớ đến
bà và mẹ.
Hôm nay
không phải phiên trực của tôi, được quay về phòng riêng ngủ trong nhà già là
lúc màn đêm phủ xuống, tôi mới thực sự cảm thấy tứ chi rã rời, trở về với thế
giới của riêng mình.
Mở điện thoại
cầm tay, tôi bất ngờ nhận được tin nhắn của Tina, nàng đã gởi cho tôi hình ảnh
của bà và mẹ vẫn khỏe mạnh, vui vẻ đưa tay vẫy tôi và nhờ Tina chuyển lời cho
tôi hãy tiếp tục lo công việc của riêng tôi và mọi người vẫn nhớ đến tôi, chờ
lúc tôi xong việc để về bên họ.
Tôi thầm cảm
ơn cô gái mới quen biết mà đã trở nên thân thuộc như người nhà, với đôi mắt
tròn xoe, lúc nào cũng như khẩn cầu khi nhờ tôi một điều gì…
Tôi texte lại cho Tina:
- Cám ơn
Tina rất nhiều đã đến nhà thăm gia đình tôi, chụp hình bà và mẹ trông rất vui
và khỏe. Tôi rất yên lòng làm việc! Mong chúc Tina nhiều sức khỏe và nhiều
thành công trong việc học nhe.
Tôi nhận lại
texte của nàng sau hai phút:
- Tối quá
mà anh cũng chưa ngủ sao? Bà và mẹ anh rất vui khi gặp em đến thăm dù em đứng
cách xa mọi người cả ba bốn thước ngoài cửa… Còn bà em thế nào? Bà khỏe không?
còn ho nhiều không? Anh nhớ nói cho em biết bà có còn thấy phở ngon như xưa
không nhé?
Lòng trùng
xuống, không biết mình có nên nói sự thật cho nàng biết về bệnh tình của bà bỗng
trở nặng không nữa, nàng chỉ nhờ tôi chăm sóc cho bà thôi, vậy mà tôi cũng
không làm nổi, không hoàn thành trách nhiệm cho nàng yên lòng! Nếu biết được bà
đang nằm trong phòng hồi sinh, tim đập không đều và nhờ máy trợ thở … nàng làm
sao sống? Làm sao lo công việc của mình cho hoàn thiên? Bố mẹ nàng đã không là
chỗ dựa cho nàng, chỉ có bà nội là người yêu thương gần gũi nhất của nàng thôi,
tôi lại không giữ được cho nàng! Thật tắc trách!
… Chần chờ một lúc, tôi đành trấn an nàng…
không đúng sự thật:
- ...Bà vẫn
khỏe… em hãy yên lòng… Good nigh!
- Cám ơn
anh, anh ngủ ngon!
*
Khi tôi thiếp
đi trên ghế dựa của mình với những ý nghĩ ngổn ngang, nghe loáng thoáng tiếng
chân chạy thật nhanh ngoài hành lang, hốt hoảng, tiếng loa ồn ào vang lên lay gọi
chúng tôi.
Tỉnh dậy, dụi
mắt… chạy vội ra bên ngoài. Hình như đoàn người đang nhóm họp ở phòng hồi sinh!
Tim đập mạnh, mồ hôi rịn ướt áo, điềm không hay nhen nhúm trong ý nghĩ! …Cầu
xin Phật độ cho bà, cầu xin Trời, cầu xin đấng tối cao… Đừng để cô bé Tina phải
mất đi người bà yêu quý duy nhất!
Vừa đến
phòng cấp cứu, cặp mắt tôi dán lên bản tọa độ nhịp tim của người bệnh, chỉ thấy
một đường thẳng băng chạy dài, không còn chút nhịp cao thấp như lúc trước khi
tôi về phòng!!
Các bác sĩ
và y tá đều đã đông đủ ở đây, máy trợ thở cũng không giúp gì được! Bà đã bị phổi
ngập nước và nghẹn đến không còn chút không khí vào phổi!! Bên cạnh đó bà còn bị
dương tính với Covid-19!!
Bác sĩ trực
đêm bắt buộc phải ra lệnh hỏa táng bà vào sáng mai và không có người thân nào
trong gia đình bà được tham dự! Bà là bệnh nhân đầu tiên mất vì dịch bệnh nơi
đây!
Tôi nhìn khuôn
mặt bà, không còn chút đau đớn mỗi lần ho nhăn nhó, thay vào đó sự bình thản,
chấp nhận. Dòng nước mắt nóng hổi bất chợt chảy dài trên má, tôi khóc cho số phận
nghiệt ngã của bà, sống không được gần con cháu, khi mất không ai biết, cũng chẳng
ai vào đưa bà đến nơi an nghỉ cuối cùng.
Tôi thầm
thì bên xác còn nóng của bà:
- Bà … Đi
bình an bà nhé, chúc bà sớm siêu vãng về miền cực lạc.
*
Hai tháng
sau sự ra đi của bà, những người lớn tuổi khác cũng từ từ rời bỏ sự sống vì dịch
Covid lây lan rộng đến đỉnh điểm, chúng tôi vô cùng bận và bắt đầu quen dần với
cuộc sống quá mong manh của những người cao niên trước tình hình dịch bệnh.
Đang xếp chồng
hồ sơ lại cho ngăn nắp ở phòng tiếp tân, tôi nghe tiếng gọi rất khẽ bên cạnh:
- Anh Timy!
…
Quay lại,
tôi bắt gặp Tina với chiếc khẩu trang đen che mặt, bộ đồ cũng đen từ trên xuống
dưới làm nàng trông gầy ốm vói làn da trắng xanh, nàng nói:
- Em đến …lấy
… bình tro!
Tôi ái ngại
nhìn nàng thương cảm:
- Em khỏe
không?... Thành thật chia buồn cùng em và gia đình…
- Cám ơn
anh!
- Em …biết
tin buồn từ khi nào?
- Nhà thương
đã gọi cho em biết tin bà ra đi ngay ngày hôm ấy! Sau đó họ gởi thơ cho biết là
chờ thêm hai tháng nữa để lấy tro luôn…
- Anh xin lỗi!
anh …, anh đã không giữ được sự sống cho bà…
- Em hiểu! Anh
không cần xin lỗi đâu, không phải lỗi tại anh, bà đã lớn tuổi, lại có bệnh nữa
nên mới bị dính Covid như vậy, em cũng làm trong ngành này nên biết mà… tội
nghiệp cho bà quá, bà chỉ có một mình khi từ giã cõi đời… không có một người
thân… Định mệnh thật trớ trêu!
- Em đã cho
gia đình biết chưa?
- Bố thì đi
suốt trên đường Mỹ-Canada đến mấy tháng mới về nhà một lần, nếu có biết cũng
không làm được gì, nên em chờ bố về mới báo tin … Còn mẹ thì cũng bận rộn vì nạn
dịch Covid tại một CLSC … em chưa có cơ hội để mở lời, không muốn làm ai đau buồn
thêm nữa!
Tôi trao
cho nàng chiếc bình tro màu xám, nàng run run đưa tay ra nhận; tôi muốn ôm lấy
nàng để truyền thêm sự can đảm và lòng tin, nhưng với chiếc áo choàng luộm thuộm
che chắn bên ngoài, tôi đành đứng yên nhìn nàng với cặp mắt thông cảm. Nàng ôm
chiếc bình tro vào lòng với tất cả sự trân trọng và yêu thương, dòng nước mắt
không thể ngăn được thi nhau tuôn rơi…
Tôi thật ái
ngại khi nghĩ đến những ngày tháng kế tiếp nàng sẽ phải sống ra sao khi trong
lòng mang vết thương mất mát người thân yêu gần gũi nhất?
Dịch bệnh Corona
không những đã làm sự ngăn cách trắc trở giữa những con người với nhau, còn gây
ra bao cái chết oan khiên cho cả triệu dân trên thế giới! Hỏi có bỏ qua được
không? Có xí xóa mọi tội lỗi này cho Đảng CSTQ được không? Tina chỉ là một ví dụ
điển hình nhỏ nhất của sự mất mát người thân lớn tuổi thôi, còn những gia đình
khác sau khi đi thăm những người cao niên về thì bị lây bệnh, cả gia đình phải
vào nhà thương và cách ly, cho đến lúc lìa đời cũng không nhận được sự thăm viếng
cuối cùng của người trong gia đình! Thật là phi lý! Không gì đau đớn và trớ
trêu hơn mới tuần vừa qua người được thăm viếng còn khỏe mạnh, mà chỉ một tuần
sau đến thăm người nhà chỉ nhận được nắm tro tàn của họ!
Tôi không
thể nào tưởng tượng được việc ấy nếu xảy ra cho chính tôi, thì tôi phải làm
sao? Sẽ như thế nào đây? Có cam lòng nhắm mắt cho qua không?
*
Mỗi ngày
tôi đều cảm thấy mình phải có bổn phận gởi lời thăm hỏi,
tạo một niềm vui nhỏ đến cho Tina, nhưng không biết phải bắt đầu như thế nào
cho có vẻ tự nhiên.
Trước khi
lên giường đôi mắt đen tròn ngập nước khi nàng ôm bình tro vào lòng hiện ra
trong tâm trí, tôi text hỏi thăm nàng có khỏe không, xong lại xóa đi, xong lại
viết một câu khác… rồi lại xóa đi, cứ như thế bao nhiêu lần… tôi vẫn không hài
lòng về câu hỏi thăm lãng nhách của mình… rốt cuộc chẳng gởi gì cho nàng!
Cuối cùng
cũng đã đến 49 ngày từ khi bà qua đời, tôi đến chùa nghe kinh và cúng bà…
Vì trong mùa dịch nên chùa vắng ngắt, ánh nắng tràn ngập
chiếu khắp vào đại sảnh làm ánh vàng rực của tượng Đức Phật chiếu lấp lánh như
những ánh hào quang mầu nhiệm, làm lòng tôi ngập tràn cảm xúc.
Sau khi
cúng Phật xong, tôi vòng ra phía sau tháp Bồ Đề “viếng thăm” các hũ tro.
Khác hẳn với
nơi thờ Phật, nơi đây lại tối tăm, mùi nhang bay ra đến cay mắt, tiếng tụng
kinh vọng ra từ một máy cassette trong góc phòng.
Những bình
tro được xếp theo vần chữ cái theo họ, tên; tôi tìm họ Phan Thị… Minh Tâm, nơi
để bình tro … trống rỗng! Tôi tiếp tục tìm kiếm xung quanh hàng dọc hàng ngang
xem có ai dời đi hay để lộn nơi nào không, tìm mãi vẫn không thấy!
Lạ quá, tôi
vội vàng chạy xuống nhà tìm thầy để hỏi…
Chùa vắng
tanh không một ai dưới nhà, tôi lại chạy vòng ra sân sau, nơi đó một chiếc cầu
bắc ngang một dòng sông nhỏ, bóng một người con gái áo đen, nhỏ bé với mái tóc
dài phủ bờ lưng, ngồi yên, hướng mắt nhìn về một nơi thật xa xăm.
Tôi nhẹ
nhàng lại gần, ngồi xuống bên nàng:
- Tina… khỏe
không? … Em đến lâu chưa?
Nàng giật
mình, quay lại nhìn tôi, đôi mắt đen chan chứa niềm đau chôn kín:
- Em đến
cũng dược nửa tiếng rồi!
- Em định rải
tro của bà …ở bờ sông này sao?
- … Không
đâu, em chỉ muốn dắt bà ra đây ngắm sen đang mọc mà thôi… bà rất yêu sen khi
còn sống!
- Trong cuộc
đời có những mất mát mà mình không tránh được, em đừng quá buồn … không có gì
vĩnh cửu cả…
Nàng bỗng bật
khóc như đã cố gắng cầm cự từ bao lâu nay:
- Tại sao lại
lấy hết tất cả những người thân của em? Em đã rất cô đơn, từ nhỏ đến lớn em chỉ
có mỗi bà mà thôi! …Tại sao lại là bà chứ?? Không có ngày nào mà em không nhớ đến
bà cả! …Bà ơi…
Tôi dang
tay ôm lấy hai vai nàng, muốn gánh bớt nỗi đau thương cho nàng:
- Cuộc đời … định mệnh… Hãy cố gắng vượt
qua!!
*
Những mẩu tin nhắn, những lần gặp gỡ nhỏ
nhỏ đã giúp chúng tôi gần nhau hơn nữa; nàng như hơi thở mà tôi cần cho sự sống,
như nhịp đập của con tim giữ cho tôi sống trên thế gian này, như dòng nước mát
cần thiết cho cơ thể…
Còn nàng chẳng còn ai ngoài tôi là người
san sẻ tâm sự; tôi cảm thấy như mình phải có trách nhiệm lắng nghe và hân hạnh
được bầu bạn cùng người con gái mang định mệnh của một ngôi sao lạc!
*
Mùa dịch Covid chưa chấm dứt nhưng những
người lính Hoàng Gia chúng tôi đã mãn hạn giúp cho những viện dưỡng lão, tôi
mong ngày trở về nhà thăm bà và mẹ sau 15 ngày cách ly tại trại lính ở Québec.
Tôi có dắt theo Tina về chơi với gia đình
nhưng muốn làm ngạc nhiên cho mọi người, tôi để Tina bên ngoài. Thấy tôi về bà
đã ôm lấy:
- Timy của bà, lâu quá rồi cháu mới về,
cháu khỏe không? Cháu cao hơn xưa đấy!
Mẹ dồn dập hỏi tôi:
- Con không dắt cô bé Tina về chơi à, cô ấy
thật dễ thương, đã đến nhà mình hỏi thăm bà và mẹ, lại chụp hình gởi cho con
xem… Cô ấy có phải là….
- Mẹ có thích cô ấy không?
- Con thích ai là mẹ yêu người ấy!
- Thật hả mẹ?
Ngay lúc ấy, tiếng chuông cửa vang lên, cả
nhà đều hướng mắt theo.
Tina xuất hiện ngay trước cửa với nụ cười
thật tươi trên môi, bó hoa rực rỡ trên tay làm căn nhà nhỏ của chúng tôi thêm sức
sống.
Virus Corona Covid dường như không còn sức
mạnh tấn công ai nữa, nó đã chịu thua khi tình yêu thương và đoàn kết đã choán hết
chỗ không còn một khe hở nào cho dịch bệnh len lỏi vào nữa!
Sỏi Ngọc,
Montréal, Août’20
(*) CLSC: Centre local de services
communautaires – Local Community Service Centre – Trung Tâm Địa Phương về các Dịch
Vụ Cộng Đồng tại Québec, Canada.




Đăng nhận xét